🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau


Ánh sáng mờ mờ, chỉ có một bóng đèn nê ông phát ra ánh đèn mờ mịt ở cuối con đường.

Y kinh hoàng đứng giữa con đường trống không.

Chỉ có tiếng nước mưa tí tách nhỏ lên mặt đường xi măng, không còn tiếng động nào nữa, chỉ có lời mẹ y lúc bỏ đi vang bên tai :" Đào Đào, đợi mẹ ở đây ..."

Bóng đèn nô ông lập lòe, đột nhiên tắt phụt, một ý nghĩ giống như bóng tối sâu thẳm choán lấy trái tim non nớt của nó :" Mẹ không quay lại nữa đâu."

Lâm Tuyền bật dậy từ trong mơ, nước mắt lăn trên gò mà, mắt nhức buốt, đại khái trong mơ nhìn theo hướng mẹ biến mất quá lâu. Lau sạch nước mắt, hít liền mấy hơi thật sâu, lấy chăn chùm kín đầu, tựa hồ bóng tối trong phòng khiến y sợ hãi. Gần như cùng lúc chăn chùm lấy đầu, Lâm Tuyền dứt khoát kéo chăn xuống, mở to mắt nhìn vào bóng tối thăm thẳm.

Phương Nam ở phòng nhỏ bên cạnh, nghe tiếng động chạy sang, ôm lấy y kéo vào lòng, dỗ dành như dỗ trẻ con, nhớ lại lời Lâm Minh Đạt nói với cô :” Tiểu Ba đến nhà chú không phải vì cha mẹ nó bị tai nạn qua đời, nó bị vứt bỏ ở đường đi qua trường học, khi đó nó mới bốn tuổi”

Phương Nam nghe người bên trong chăn phát ra tiếng thở nặng nề sợ hãi, lâu rồi Lâm Tuyền mới gặp ác mộng như thế, ít nhất từ khi cô ở bên cạnh chăm sóc y thì không có, chắc bị chuyện gì ban ngày kích thích, tại cô gái tên Trần Vũ kia sao?

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993989/chuong-162.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Quan Thương
Chương 162: Lâm Cầm Nam
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.