Lâm Tuyền ngủ không sâu, tới khoảng sáu giờ thì nằm trên giường không ngủ được nữa, nghe thấy có người rửa ráy, tưởng rằng thời gian không còn sớm nữa, mặc quần để thân trần đi rửa mặt.
Trong phòng tăm có một cô gái để tóc đuôi ngựa, dung mạo tú lệ mặc chiếc phông áo vàng chanh, bó chặt lấy khuôn ngực hoàn mỹ, bên trong không có áo lót, hai núm vú thấp thoáng khiêu khích, chiếc áo phông dài che cặp mông tròn lẳn, không biết mặc quần lót hay là quần cộc, chỉ thấy đôi chân dụ hoặc dưới mép áo.
Cảnh xuân trước mặt nhưng Lâm Tuyền nhíu mày, đi tới bộn rửa mặt bên cạnh rửa mặt.
- Anh tên là Lâm Tuyền phải không, người của học viện ngoại thương đều gọi anh là Thạch Phật?
Cô gái nhìn thấy y đi vào chủ động bắt chuyện:
- Tôi nên gọi anh là Lâm Tuyền hay Thạch Phật?
Lâm Tuyền chẳng nói chẳng rằng, chỉ ậm ừ tỏ ý có nghe.
Cô gái có lẽ biết qua chuyện về y, không phật ý mà còn cười tươi đưa bàn tay trắng nón ra:
- Tôi tên Điền Lệ của học viện pháp luật.
- Ừ ....
Lâm Tuyền bê chậu nước đi ra ngoài, chẳng thèm bận tâm tới Điền Lệ hừ mũi một tiếng đằng sau, chỉ coi cô là một thứ đồ hi sinh trong cuộc sống phóng túng của Chân Thối, có lẽ từ nay về sau chẳng bao giờ gặp lại chưa biến chừng.
Nhưng y đã nhầm.
Những chuyên khoa thiên về văn của đại học Đông Hải đều học ở trường ngoại thành phía đông cả rồi, song trong trường không thiếu các cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993802/chuong-67.html