- Chỉ là cảnh quan trong tiểu khu hơi kém một chút.
Dương Oanh lại rất biết mình, tiếc nuối nói:
- Nhà đầu tư xót tiền không chịu xanh hóa, nếu không tôi nghĩ Nguyệt Nha Hồ không thua kém gì Chung Cổ Lâu.
Lâm Tuyền gật đầu, y khen Dương Oánh có nhãn quang không phải là tâng bốc, giá trị của khu Nguyệt Nha Hồ này còn chưa thể hiện được hết.
- À, ba tôi luôn khen nhãn quang của cậu tốt, còn nói cậu mở một công ty, còn có nghiệp vụ qua lại với doanh nghiệp lớn như Đông Đô, cậu có suy tính gì không?
- Lúc tôi tới đây có đi quanh xem một vòng, hiện chưa có mấy hộ chuyển vào đây sống, tình hình tiêu thụ hẳn không lý tưởng. Người có thân phận, song không có nhãn quang như chị Dương Oánh không thèm vào ở, cảnh quan trong tiểu khu lại kém một chút, công trình phụ trợ không theo kịp. Định giá không phù hợp, người bình thường không muốn tới đây mua nhà, phòng kế hoạch của công ty này vào tay tôi thế nào cũng bị thôi việc hết.
- Ha ha ha, Tiểu Ba, cậu ngửi thấy gì rồi.
- Do tường thành cổ nằm trong khu phong cảnh Bạch Mã Sơn, cho nên nhà bị hạn chế độ cao, mật độ kiến trúc cũng bị hạn chế, cả tiểu khu rộng hơn 200 mẫu đất mà chỉ có 18 tòa nhà, diện tích kiến trúc hẳn là chừng 90 nghìn mét vuông.
Dương Oanh tròn mắt:
- Không phải cậu xem qua tư liệu rồi đấy chứ, làm sao nhìn ra con số chuẩn như vậy.
Lâm Tuyền cười khẽ, chỉ cần đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993800/chuong-66.html