Sau khi đại học thành phố xây dựng xong, Trần Dục sẽ thành hiệu trưởng Đại học Tĩnh Hải có danh có thực rồi, trước đó Đại học Tĩnh Hải chỉ được thành lập trên danh nghĩa, bốn học viện đều ở chỗ khác nhau, về hành chính, nghiên cứu đều chẳng có liên hệ gì thực tế, cho nên chỉ có hiệu trưởng học viện mà không có hiệu trưởng đại học, cấp bậc hành chính của Trần Dục là cấp xử, không phải cấp sở.
Ăn bữa cơm mừng công xong thì đã tám giờ hơn, chuyện đại hội thường ủy mở rộng ngày mai không dính dáng gì tới mình, nếu mà có thì cũng chỉ là việc quét dọn, trà nước của phòng hành chính, y chẳng ham, liền cáo từ rời nhà khách Nam Sơn, bắt xe tới thẳng Tinh Hồ Uyển, khuôn mặt tiều tụy gầy gò của y làm Tôn Phi Phi giật nảy mình.
- Mấy ngày qua anh làm chuyện gì, sao đột nhiên bị nhốt vào nhà khách Nam Sơn, di động cũng tắt máy, có phải là trêu ghẹo phụ nữ để xảy ra chuyện không?
Tôn Phi Phi lo lắng hỏi:
- Tôi có trêu ghẹo cũng chỉ trêu ghẹo cô thôi, ở Tĩnh Hải làm gì có ai đáng để tôi trêu ghẹo. Di động hết pin, mà khi lập hạng mục cũng cấm chỉ liên hệ với bên ngoài. Ngày đêm chỉ biết soạn thảo văn bản, tôi thế này còn khá đấy, có người trong tiệc mừng công ngất xỉu luôn, đang truyền nước trong bệnh viện kia kìa.
Thực ra Lâm Tuyền thấy mình còn khổ hơn người kia, bên này còn đống hợp đồng phải thẩm duyệt nữa, chẳng thà ngất xỉu có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-thuong/1993782/chuong-57.html