“Không phải Gia Luật Ưng, bày ra Thiên Can bát quái trận là Thánh Xích.” Ngạo Quân giải thích nghi hoặc nói.
“Thánh Xích? chưởng môn đương nhiệm của Thánh Tiên Môn?” Ngụy Tử Tề không thểtin kinh hô. Cẩn Hiên cũng nhíu nhíu mày, việc này thật sự có quan hệvới Thánh Tiên Môn ?
“Ân, hắn chính là thiết mặt nhân kích trống ở trên Thiên Nguyệt Pha.” NgạoQuân gật gật đầu nói. Môn chủ? Hắn đã lên làm môn chủ rồi sao , nhưngThiên Kiền, Thiên Khôn còn ở trong tay mình, hắn dựa vào cái gì mà làmmôn chủ? Làm môn chủ còn chưa tính, thế nhưng còn chạy tới nơi này trợThương Liêu quốc đánh quốc gia của mình, còn phát động trận pháp tà ácnhư thế? Xem ra, mình muốn không đếm xỉa đến Thánh Tiên Môn đã không cókhả năng đó nữa rồi .
“Thiết mặt nhân? Bổn vương cũng chú ý tới người nọ, nguyên lai hắn chính làThánh Xích. Quân sư nhận thức hắn?” Cẩn Hiên gật đầu một cái hỏi. Quânkhông chỉ biết Thánh Xích, còn có thể giải được bát quái trận, hơn nữađối với kỳ môn thuẫn giáp lại có nghiên cứu như vậy, kỳ môn thuẫn giáplợi hại nhất thế gian chính là Thánh Tiên Môn, chẳng lẽ Quân là ngườicủa Thánh Tiên Môn?
“Không biết, chỉ thấy qua hắn có một lần.”
Không biết, nói vậy Quân không phải là người của Thánh Tiên Môn, vậy tại sao hiểu được chi trận bất truyền của Thánh Tiên Môn?
Giống như biết được suy nghĩ của Cẩn Hiên, Ngạo Quân lại nói:“Về phần ta vìcái gì biết được Thiên Can bát quái trận, đó là do một cơ hội ngẫu nhiên mà học được .” Nàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-su-vuong-phi/1625193/quyen-1-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.