Một tiếng gọi "Tướng quân ca ca" của Nguyên Trưng gọi đến lên giường, càng ngày càng thân mật, mất nhân tính.
Người thiếu niên quấn quýt si mê dính người, tinh lực dồi dào, dù là người đã chinh chiến lâu năm như Sầm Dạ Lan cũng không chịu nổi tra tấn của hắn. Sau mấy ngày, lỗ nữ phía dưới sưng đỏ, âm vật nho nhỏ như nở to lên gấp đôi, bị đè chặt, khiến y cảm thấy không thoải mái khi ngồi xuống và lúc đứng lên.
Mở màn là một chiếc hôn bất ngờ, môi lưỡi mút lấy phát ra tiếng nước, cả hai đều thở hổn hển, Nguyên Trưng vây hãm Sầm Dạ Lan giữa mình và giá sách ở phía sau lưng y, bàn tay hư hỏng lân la mò xuống, còn chưa chạm vào đã bị Sầm Dạ Lan bắt được, y vẫn đang thở dốc, khẽ giọng nói: "Không thể... Không thể làm nữa."
Nguyên Trưng mút mát cần cổ mảnh khảnh của y, cọ cọ rất ám muội, khẽ ngâm nga rên rỉ, âm cuối còn hơi nũng nịu, có chút dỗi hờn gãi gãi lòng bàn tay Sầm Dạ lan.
Sầm Dạ Lan mím môi, cố gắng đẩy Nguyên Trưng ra, hắn lại càng muốn bắt nạt y hơn, giá sách phía sau phát ra tiếng cọt kẹt, Nguyên Trưng hỏi: "Tại sao không cho làm?"
Giọng điệu còn mang vẻ đáng thương, hắn hơi cử động đưa đẩy phía dưới dán lên người y, thứ bên dưới cứng rắn, đang rất phấn khích cuồng nhiệt. Sầm Dạ Lan hừ một tiếng, đầu ngửa ra sau vụng về hôn lên môi Nguyên Trưng, nụ hôn đáp xuống quai hàm góc cạnh của hắn, y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-son-nguyet/3558948/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.