Chương trước
Chương sau
"Lục Châu, anh tôi căn bản một chút cũng không thích anh, sở dĩ anh ấy đồng ý cùng anh đi xem mắt, hoàn toàn là vì nể mặt ông nội tôi nên mới nguyện ý tới gặp anh một lần, hơn nữa anh tôi đã sớm có người thương rồi, đó chính là thanh mai trúc mã của anh ấy Cát Tương Ý, người con dâu mẹ tôi vừa ý nhất cũng là chị Tương Ý, chỉ có chị Tương Ý mới xứng làm chị dâu của tôi, chị Tương Ý vừa thông minh vừa xinh đẹp, gia cảnh lại tốt, không phải để cái thứ ma bệnh không thể sinh con như anh có thể so sánh, anh sớm chết tâm rồi cút khỏi Lệ gia đi, còn có..."

Bàn Thủy và Bàn Mạt trầm mặt xuống, nếu không phải nơi này là Lệ gia, đối phương lại còn là tiểu thư Lệ gia, đã sớm mặc kệ cô là nam hay nữ, là người lớn hay đứa trẻ con, dám xem thường thiếu gia nhà bọn họ, cứ đánh cho một trận trước đã rồi nói tiếp.

"Tôi đã gọi điện thoại cho chị Tương Ý, nói cho chị ấy biết chuyện này, chị ấy nói hai ngày nữa sẽ tới đây, đến lúc đó anh sẽ biết khoảng cách giữa anh và chị ấy lớn đến cỡ nào, sau khi anh nhìn thấy chị ấy..."

Ồn thật đấy, Lục Châu ngoáy ngoáy lỗ tai, thấy cô nói không ngừng, đột nhiên tiến lên một bước.

"Anh, anh làm gì vậy?" Lệ Nam Y sợ hết hồn.

Lục Châu câu câu môi, sau đó, dùng sức ho khan vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, cậu ho càng lúc càng kịch liệt, cũng càng lúc càng lớn tiếng, toàn bộ nước bọt đều phun lên mặt cô: "Khụ khụ khục..... Khụ khụ khụ khụ khụ khục..... A... Khụ khụ khụ khụ khụ khục....."

Bàn Mạt và Bàn Thủy liếc mắt nhìn nhau, đáy mặt chợt lóe lên một tia xảo quyệt, la lên: "Ai nha, bệnh Alzheimer, bệnh bạch hầu, hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải, sốt xuyết huyết dịch tễ, hội chứng suy hô hấp cấp tính nặng* của thiếu gia nhà tôi thế mà lại đồng thời tái phát rồi, Lệ tiểu thư, những bệnh này có thể truyền nhiễm đó, cô mau tránh xa cậu ấy ra."



Lệ Nam Y bị dọa sợ tái cả mặt, hét lên một tiếng, co cẳng bỏ chạy: "Bác sĩ, chú Địch, mau tìm bác sĩ cho tôi."

"Ha ha ——" Bàn Mạt và Bàn Thủy cười nghiêng ngả: "Quả nhiên vẫn chỉ là một con nhóc, dễ bị lừa đến như vậy."

Dù sao thì Lệ Nam Y cũng chỉ là một cô nữ sinh mới mười bốn, mười lăm tuổi, sao có thể là đối thủ của người lớn như bọn họ.

Bàn Mạt giơ ngón tay cái về phía Lục Châu: "Gia, chiêu này của cậu thật cao tay. Không cần đánh người, cũng không cần mắng người, trực tiếp dọa người ta chạy mất dép, đoán chừng rất lâu nữa cô ta cũng chẳng dám lại gần cậu đâu."

Lục Châu cong cong khóe miệng: "Lần sau còn đến quấy rầy tôi nữa, tôi sẽ để cô ta mở mang kiến thức một chút cái gì gọi là ăn vạ."

Bàn Thủy có chút lo lắng hỏi: "Hai người nói xem, những gì Lệ tiểu thư nói là thật hay sao? Lệ thiếu tá có phải thực sự đã có người mình thích rồi không?

Lục Châu cười khẩy nói: "Nếu Lệ Nam Huyền thật sự có người mình thích thì đã không đi xem mắt, Lệ nguyên soái cũng sẽ không để chúng ta tới xem mắt."

Bàn Thủy lại hỏi: "Vậy gia, cậu có cảm thấy Lệ thiếu tá có thích cậu không?"

Y luôn cảm thấy buổi xem mắt tiến triển quá nhanh, sự tình có chút dị thường, hơn nữa, y không cho rằng Lệ Nam Huyền sẽ yêu một ai đó ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Bàn Mạt lườm hắn một cái: "Nếu như Lệ thiếu tá không thích thiếu gia nhà chúng ta, hắn sẽ để thiếu gia nhà chúng ta vào Lệ gia ở sao? Ngay cả ngày thành hôn cũng chọn xong hết rồi?"

"Nhưng cũng không thể vừa gặp mặt đã bàn chuyện kết hôn chứ?" Bàn Thủy nhìn về phía Lục Châu: "Gia, cậu nghĩ sao?"

Lục Châu nhướn mày: "Hắn có thích tôi hay không, tôi không biết, nhưng ít ra hắn đã chú ý tới tôi."

Bàn Thủy: "..."

Bàn Mạt dùng khuỷu tay húc vào bụng Bàn Thủy, nhỏ giọng nói: "Gia trong lòng hiểu rất rõ, chuyện này chúng ta không cần phải quản."

Bàn Thủy khẽ gật đầu.

Ba người đi tới Dương Môn viện.

Quản gia thu xếp cho Bàn Mạt và Bàn Thủy ở lại trong khu nhà nhỏ bên cạnh Dương Môn viện, cũng báo cho Bàn Mạt bọn họ rằng chỉ có thể bước vào Dương Môn viện vào ban ngày, trước khi trời tối bắt buộc phải ra ngoài, hơn nữa, bất kể chuyện gì xảy ra, cũng không được tiến vào Dương Môn viện trước khi trời sáng, mặc dù không biết nguyên nhân là gì, nhưng Bàn Mạt và Bàn Thủy cũng chỉ có thể làm theo.

———————————————————

*Có thể bạn đã biết:

(1) Bệnh Alzheimer – Kẻ đánh cắp trí nhớ: Được mô tả lần đầu bởi bác sĩ tâm thần và thần kinh học người Đức Alois Alzheimer, là một trong những căn nguyên phổ biến gây chứng giảm trí nhớ ở người già ( chiếm 60–70% nguyên nhân sa sút trí tuệ). Bệnh đặc trưng bởi sự mất dần các nơron thần kinh và synap trong vỏ não và một số vùng dưới vỏ. Bệnh có xu hướng nặng dần gây ảnh hưởng xấu tới các hoạt động sinh hoạt hàng ngày, tới trí nhớ, hoạt động ngôn ngữ và tư duy của người bệnh. Bệnh Alzheimer thường gặp ở những người hơn 65 tuổi, những người bị mất trí nhớ sau tai nạn, bị viêm não. Trong một số trường hợp, bệnh nhân Alzheimer có tính chất gia đình di truyền trên gen trội. Trong gia đình bệnh nhân Alzheimer thấy có nhiều trường hợp mắc hội chứng Down.

(2) Bệnh bạch hầu: Bệnh bạch hầu (tên tiếng Anh là diphtheria) là bệnh nhiễm khuẩn cấp tính có giả mạc ở tuyến hạnh nhân, hầu họng, thanh quản, mũi. Bệnh có thể xuất hiện ở da, các màng niêm mạc khác như kết mạc mắt hoặc bộ phận sinh dục. Đây là một bệnh vừa nhiễm trùng vừa nhiễm độc và các tổn thương nghiêm trọng của bệnh chủ yếu là do ngoại độc tố của vi khuẩn bạch hầu – tên khoa học là Corynebacterium diphtheria – gây ra.

(3) Hội chứng suy giảm miễn dịch mắc phải: Hay còn gọi là AIDS, viết tắt từ Acquired Immunodeficiency Syndrome hay từ Acquired Immune Deficiency Syndrome của trong tiếng Anh; còn gọi là SIDA theo cách viết tắt từ Syndrome d'ImmunoDéficience Acquise trong tiếng Pháp, hay bệnh liệt kháng là một hội chứng của nhiều bệnh nhiễm trùng (Ví dụ như lao, viêm phổi, nấm),mà người nhiễm HIV gặp phải do hệ miễn dịch của cơ thể bị tổn thương hoặc bị phá hủy nặng nề. Các bệnh này được gọi là các bệnh nhiễm trùng cơ hội. Ban đầu, virus HIV có thể phá hủy tế bào bảo vệ trong cơ thể con người gọi là CD4 – một tế bào lympho thuộc bạch huyết cầu có tác dụng bảo vệ cơ thể khỏi các bệnh lây nhiễm. Khi HIV phá hủy các tế bào lympho, hệ miễn dịch sẽ yếu đi và người bệnh không còn sức đề kháng chống lại các virus, vi khuẩn và nấm gây bệnh. Do đó bệnh nhân dễ bị một số loại ung thư và nhiễm trùng cơ hội mà người khỏe mạnh có thể đề kháng được. AIDS được coi là giai đoạn cuối của quá trình nhiễm HIV và có nguy cơ tử vong cao do các bệnh cơ hội gây ra. Tuy nhiên, mỗi người khi mắc AIDS sẽ có những triệu chứng khác nhau, tùy theo loại bệnh nhiễm trùng cơ hội mà người đó mắc phải, và khả năng chống đỡ của hệ miễn dịch mỗi người.

(4) Sốt xuất huyết: Hay chính xác hơn là sốt xuất huyết do siêu vi (tiếng Anh: viral hemorrhagic fever, viết tắt: VHF) là một nhóm bệnh do nhiều siêu vi khác nhau gây ra, bao gồm: Arenavirus, Filoviridae, Bunyaviridae và Flavivirus. Các bệnh này cùng một lúc sẽ tác động tới một số hệ thống cơ quan trong cơ thể. Thông thường, việc nhiễm các siêu vi khuẩn này có thể gây ra cơn bệnh nghiêm trọng có sốt và hủy hoại các mạch máu làm ảnh hưởng đến các hệ thống của nhiều bộ phận. Việc hủy hoại các mạch máu có thể làm rối loạn tuần hoàn của máu và gây xuất huyết (chảy máu nặng). Một số loài virus có thể gây bệnh nhẹ, trong khi đó một số loài khác có thể gây bệnh tương đối nặng, thậm chí có thể gây tử vong. Đây là bệnh sốt cao có xuất huyết, có thể quy vào các chứng ôn dịch, thời độc, thử táo dịch hoặc thấp nhiệt. Mặc dù các triệu chứng thay đổi tùy theo từng loại siêu vi khuẩn đặc biệt, các dấu hiệu ban đầu của bệnh VHF thường bao gồm sốt, nổi ban mẩn đỏ, đau nhức mình, nhức đầu và mệt mỏi. Thông thường, người ta bị nhiễm bệnh VHF từ các loài bọ ve, muỗi hoặc các loài động vật gặm nhấm đã nhiễm bệnh. Một số loại siêu vi VHF – bao gồm Ebola, Marburg và Lassa – có thể lây lan từ người này sang người khác và đã từng được sử dụng làm đối tượng nghiên cứu vũ khí sinh học.

(5) Hội chứng suy hô hấp cấp tính nặng: Còn gọi là bệnh SARS (tiếng

Anh: Severe acute respiratory syndrome; viết tắt: SARS) là một chứng bệnh hô hấp ở con người gây ra bởi một loại virus mang tên virus SARS (SARS-CoV),một chủng của coronavirus. Bệnh cảnh của SARS là viêm phổi không điển hình do tổn thương nặng tại các phế nang, làm giảm cung cấp máu và ức chế vận chuyển oxy tại phổi. Giữa tháng 11 năm 2002 và tháng 7 năm 2003, dịch SARS bùng phát ở Hồng Kông, lan tỏa toàn cầu và gần như trở thành một đại dịch, với 8422 trường hợp và 916 trường hợp tử vong trên toàn thế giới (10,9% tử vong) theo Tổ chức Y tế Thế giới. Chỉ trong vòng vài tuần lễ, SARS lan từ Hồng Kông sang lây nhiễm nhiều người khác tại 37 quốc gia trên thế giới vào đầu năm 2003. SARS lây truyền qua không khí khi người bệnh ho hoặc hắt hơi hoặc lây lan qua tiếp xúc trực tiếp với các đối tượng bị ô nhiễm. Các trường hợp tử vong của SARS tùy thuộc vào giới tuổi bệnh nhân. Đối với người dưới 25 tuổi, tỷ lệ tử vong ít hơn 1%; giới 25-44 tuổi thì tỷ lệ tăng lên thành 6%; giới 45-64 là 15%; và hơn 65 tuổi là 50% hoặc hơn nữa. Theo một số nhà khoa học, vi rút gây bệnh SARS bắt nguồn từ loài cầy hương bán ở các chợ động vật hoang dã ở Trung Quốc.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.