Lục Châu mặc quần áo rửa mặt xong đi ra, mắt thấy bốn ông lão vẫn còn đứng cạnh vườn hoa, hiếu kỳ đi tới hỏi: "Mấy vị, cho hỏi các ông đang nhìn gì vậy?"
Bốn ông lão quay đầu nhìn cậu, rồi nhìn vườn hoa.
Lục Châu bước tới chỗ vườn hoa nhìn một cái, thấy hạt giống mới gieo tối qua nay đã nảy mầm, cậu kinh ngạc nói: "Sao mà nảy mầm nhanh vậy?"
Một ông lão trong đó nói theo: "Chuyện hạt giống nảy mầm đã khiến lão phu rất kinh ngạc rồi, lại còn nảy mầm chỉ trong một đêm, này cũng nhanh quá rồi đấy."
Một ông lão khác nói: "Theo lí mà nói, hạt giống trồng trên Phật thổ, quả thật chỉ mất một khoảng thời gian ngắn, có thể là trong chốc lát để nảy mầm, nhưng mà..."
Ông lão lời còn chưa dứt, ngoài sân đã truyền đến âm thanh của Bàn Mạt và Bàn Thủy: "Gia, bọn tôi tới rồi đây, cậu đã dậy chưa đấy?"
Đây là do chú Địch quản gia quy định, trước khi vào sân, bắt buộc phải hô to một tiếng rồi mới được vào.
Sau đó, Bàn Mạt và Bàn Thủy cùng đi vào sân, trông thấy Lục Châu đang đứng trước vườn hoa, giơ mấy hộp cơm giữ nhiệt trong tay lên: "Gia, bọn tôi mang bữa sáng cho cậu nè."
Lục Châu quay đầu đáp một tiếng, khi nhìn lại, bốn ông lão đã không thấy tăm hơi: "Ơ, người đâu? Sao đi nhanh thế?"
Cứ như vừa biến mất tại chỗ vậy, không thấy bóng lưng rời đi, lúc rời đi cũng không nghe ra tiếng động.
Bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-truong-tuc/2666767/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.