Lục Châu và đám Bàn Mạt liếc mắt nhìn nhau, mở cửa đáp: "Được, tôi biết rồi, chốc nữa tôi qua."
Bản Thủy hỏi: "Phu nhân trong miệng ông ấy có phải là mẹ của Lệ thiếu tá không?"
Lục Châu nói: "Hẳn là bà ấy."
"Gia, hôm trước Lệ tiểu thư có nhắc qua, trong lòng Lệ phu nhân sớm đã có ứng cử viên cho chức con dâu này rồi, cực kỳ không thích anh làm con dâu bà ấy, hiện tại bà ấy mời anh sang uống trà tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì." Bàn Mạt vội vàng cầm lấy bát cháo đút vào tay Lục Châu: "Gia, anh ăn một chút rồi hãy đi, em sợ bà ấy cố ý làm khó anh, không cho anh ăn, để anh đói bụng cả sáng, thân thể anh vốn dĩ không tốt, không thể để bị đói được."
Lục Châu vừa húp cháo vừa nói: "Các cậu yên tâm đi, dù Lệ phu nhân có ghét tôi đến mức nào, bà ấy vẫn phải chú ý đến thân phận của mình, sẽ không làm ra bất cứ chuyện gì tổn hại đến thanh danh Lệ gia ngay tại Lệ gia đâu."
Bàn Thủy ra cửa lấy áo khoác mặc lên cho cậu.
"Cứ từ từ ăn, tôi đi đây." Lục Châu đi ra sân nhìn chồi non nhỏ vừa mới nảy mầm một cái, thầm nghĩ, hạt giống bình thường phải mất vài ngày mới có thể nảy mầm, mà loại hạt giống này lại nảy mầm chỉ sau một đêm thì quả thật có chút kỳ quái.
Cậu không khỏi nghĩ tới lời ông lão nói tối hôm qua, lẽ nào thật sự đúng như những gì ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-truong-tuc/2666765/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.