"Cậu có thể tát xuống thử xem" thanh âm thanh lãnh, lạnh như nước vang lên bên tai hai người, lúc này cửa phòng bệnh đã mở ra, những người chờ khám bệnh bên ngoài lại xem rõ ràng được tình huống phát sinh bên trong. Rõ ràng đây chỉ là một câu nói bình tĩnh lại không thể bình tĩnh hơn, lại làm cánh tay của nam nhân kia phải dừng lại.
Hộ sĩ lại thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nếu cái tát này thật sự rơi xuống, cánh tay thô tráng đó sẽ làm khuôn mặt nhỏ của cô sưng phì lên như đầu heo, bất quá cũng không có việc gì, cùng lắm thì đau một chút mà thôi. Bác sĩ Mộc không thể chịu vũ nhục được.
Trong phòng nháy mắt yên tĩnh, nhưng mà ngay sau đó, thanh âm trào phúng đến cực điểm vang lên "Nha, còn biết thay người bên vực kẻ yếu".
"Tôi xem, cô là căn bản không có y thuật, nếu không xem ở khuôn mặt nhỏ của cô, bổn thiếu gia hảo tâm mà bao dưỡng cô thế nào, miễn cho cô không cần phải ra tới nơi này xuất đầu lộ diện, này chẳng phải đã đạt được mục đích của cô rồi sao". Trên trương mặt heo kia có bộ biể tình như là bổn thiếu gia chịu để mắt đến cô. Ngu ngốc.
Không giận mà phản cười, Mộc Lân nhẹ nhàng thưởng thức ngâm châm trong tay "Bao tôi, liền này một khuôn mặt túng dục quá độ đến mức đã không nhấc nổi thân mình, không biết còn 'được' không"
Lời nói bình đạm lại nghe ra được nồng đậm trào phúng, làm cho những người đang ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725195/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.