"Mời ra ngoài". Lệnh đuổi khách rõ ràng.
Cái này làm cho người tới bắt đầu có vẻ sốt ruột. Đồn đãi Mộc Lân tính tình cổ quái, chỉ làm theo ý mình, xem ra vừa rồi cậu ta thật sự đặc tội.
Người tới lập tức xin lỗi. "Bác sĩ Mộc, vừa rồi tôi không tín nhiệm cô, xin cô thứ lỗi, hy vọng cô đại nhân đại lượng không cùng tôi so đo, tôi cũng là nghe quá nhiều đồn đãi, nhất thời muốn thử thôi".
Nhiều năm như vậy, bọn họ đã tìm rất nhiều thần y cùng các bác sĩ nổi danh, nhưng chân của anh cậu lại như cũ vẫn không đứng lên được, cậu thật sự không muốn nhìn đến anh mình tiếp tục suy sút đi xuống. Mấy ngày trước từ trong miệng bạn tốt nghe được sự tình của Trương gia tiểu thiếu gia, nghĩ liền tới thử một lần, không thể tưởng tượng được chỉ cần liếc mắt, đối phương liền có thể trị. Chỉ tiếc cậu giống như đã làm thêm một việc dư thừa, sớm biết như thế, ai.. Hối hận, thật sự muộn rồi sao?
"Mời đi, đã đến bệnh nhân tiếp theo rồi". Lời nói như cũ vẫn đạm mạc, ánh mắt Mộc Lân đã không còn đặt ở trên người đối phương.
Bất đắc dĩ đứng dậy, thở dài, rốt cuộc xoay người, nhưng đáy mắt lại cành thêm kiên định, vô luận như thế nào, cậu đều phải nghĩ ra cách làm Mộc Lân đồng ý, đây là hy vọng duy nhất của anh cậu.
* * *
"Cảm ơn bác sĩ Mộc". Lại một tiếng cảm ơn, bắt gắt gao toa thuốc trên tay, đáy mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2725194/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.