"Mọi người thật sự không cần lại khuyên tôi." Dư Kiều nhìn Diệp Tích Văn vẫn luôn ngăn đón không cho mình đi, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút cảm động.
Tính cách cô như vậy, cho tới nay cũng chưa từng có bạn bè, nhưng là từ lúc đi vào nơi này, vô luận là Diệp Tích Văn, Hạ Lạc Du, thậm chí là Mộc Lân, từ đầu tới đuôi họ đều không có bài xích cô, ở trong lòng họ, cô là Dư Kiều, là đồng đội cùng dưới mái hiên.
"Tôi không có khuyên." Diệp Tích Văn lắc đầu, lại dẩu cái miệng nhỏ không muốn nhường đường, "Nhưng là cô muốn hay không chờ Mộc Lân một chút, tôi cảm thấy nếu là cô ấy ở chỗ này, nhất định có thể nghĩ đến ý kiến hay." Trải qua khoảng thời gian này ở chung, Diệp Tích Văn càng thêm xác định Mộc Lân nhất định là một người rất lợi hại, vô luận là thân thủ, vẫn là y thuật.
Đúng, y thuật!
"Kiều, tôi vừa mới nghĩ đến một chủ ý thực tốt." khuôn mặt nhỏ che kín hưng phấn.
"Chủ ý gì?" Hạ Lạc Du hỏi.
"Hôm nay lúc chúng ta đưa bà nội Dư đi bệnh viện, toi nghe được bác sĩ hộ sĩ ở quân khu bệnh viện đều kêu Mộc Lân là bác sĩ Mộc, hơn nữa cảm giác đều thực tôn trọng." lúc ấy quá lo lắng, cho nên cô mới không nhớ tới.
"Kia thì thế nào?" Hạ lạc du cười bất đắc dĩ; có lẽ Mộc Lân trước khi tới nơi này là ở nơi đó làm việc, nhưng là bác sĩ khám cho bà nội Dư cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724989/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.