"Ai.. Từ từ!" Mộc Lân ngăn trở cô gái nhỏ đang nhào đến trên người, cô nhưng không nghĩ thuốc viên mình thật vất vả nghiên cứu chế tạo ra tới liền như vậy cùng đại địa bụi bặm thân mật tiếp xúc; còn có, cô không thích cùng người khác thân cận quá "Thân mật" đụng vào, nha đầu này lại đã quên.
Nghe được thanh âm, thân mình kia chuẩn bị nhào qua đi cứ như vậy dừng lại nhưng mà lúc này lại không có người để ý tới cô ấy.
"Mộc Lân." Nhìn Mộc Lân, Dư Kiều ánh mắt phức tạp, nói thật, cô rất muốn lưu lại nơi này, bởi vì cô cảm giác được, chỉ cần cùng Mộc Lân cùng nhau, nhất định sẽ phát sinh một ít việc ảnh hưởng đến cả đời cô.
"Cái này cho cô." Mộc Lân đem bình sứ nhỏ trên tay đưa cho Dư Kiều.
Dư Kiều duỗi tay tiếp nhận, "Đây là?" Cái gì.
"Tôi điều chế thuốc bổ cho bà nội cô, ngày uống ba lần là được"
"Đây là thuốc cô điều chế?" Nhưng là, vì cái gì? Mộc Lân hẳn là cũng không có giúp bà nội cô kiểm tra qua, như thế nào phối thuốc?
"Cô đừng hoài nghi." Mộc Lân nói: "Kỳ thật cũng coi như không phải thuốc gì quý, tôi đã giúp bà nội cô bắt mạch qua, thân thể của bà xác thật không có vấn đề gì quá lớn, chính là ngày thường không chú ý bổ sung dinh dưỡng, sau đó có chút mệt đến chính mình." Thật sự, không tính là việc gì, người lớn tuổi thôi.
Mộc Lân thiệt tình cảm thấy thân thể bà nội Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724986/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.