Tại đây, trừ bỏ mấy nữ sinh như Mộc Lân ở ngoài, những người khác cơ hồ tất cả đều là khách quen ở đây, cũng không biết này rốt cuộc là thuận lợi vẫn là bất lợi.
Nơi nơi đều là theo dõi, có lẽ, xem như thuận lợi đi, ít nhất thanh danh vài vị thiếu gia ở bên ngoài, cũng không dễ dàng khiến cho người khác hoài nghi.
Bốn cái nữ sinh, vừa vặn chia làm bốn tổ, nam nữ phối hợp làm việc không mệt, Cảnh Hữu Lam, Dương Việt Bân, Chu dịch thần, Trương Minh Triết bốn người, một người mang theo một người nữ sinh, đi đi quen thuộc địa bàn, miễn cho bị hành lang cong quẹo ở đây làm lạc đường; còn lại một ở ở phòng xem quyền anh,
Không có biện pháp, phòng không thể không có người nào.
Đúng lúc này.
"Nha, này không phải cảnh tiểu gia, thật là hồi lâu không thấy! Đây là tức phụ mới của cậu?" Trên đường đụng tới một người quen, xem như là quản lý ở khu này, công việc chủ yếu là an bài thi đấu, đã từng có thể nói chuyện cùng mấy người Cảnh Hữu Lam.
Nghe được đối phương nói, Cảnh Hữu Lam theo bản năng chạy nhanh xua tay, "Bằng hữu, cậu đừng hại tôi, tôi không có bản lĩnh lớn như vậy." Có thể thu phục Độc Y làm tức phụ, mộ phần tổ tông nhà cậu chắc phải bốc khói.
Ngạch.. Hình như là bốc khói, chẳng qua không phải bởi vì cậu mà thôi.
Nghe được Cảnh Hữu Lam nói, người nọ nhướng mày, không để bụng, ngôn ngữ hơi mang trêu chọc, "Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724821/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.