"Chính là nơi này." Một người đưa Cảnh Thần tới chỗ ghế lô Cảnh Hữu Lam liền xoay người rời đi, phảng phất là chạy trốn.
Lúc rời đi tim vẫn còn nhảy phanh phanh phanh
Kia chính là Cảnh gia a! Chỉ có ở truyền thuyết giữa mới có thể nghe được uy danh Cảnh gia! Khí tràng quả thực cường đại đến làm người không dám nhìn thẳng, ngay cả trộm liếc mắt một cái cũng không dám.
Đẩy cửa tiến vào ghế lô.
Lúc này ghế lô trừ bỏ Tiết Kiến Binh một người đang ở buồn bực "Giữ nhà" cũng không có những người khác.
Vốn tưởng rằng đi theo Mộc Lân nhất định sẽ phi thường có ý tứ, nhưng cũng chả làm được cái mẹ gì, trừ bỏ đánh trợ thủ nhìn cửa, cậu giống như ăn không ngồi rồi, rõ ràng, bọn họ hiện tại là một đội không phải sao! Dựa vào cái gì phải cậu lưu lại trông cửa.
Khụ khụ.. Đương nhiên, lúc cục cảnh sát kia có một màn thẩm vấn ghê tởm kia, cậu một chút đều không muốn nhớ lại.
"Ác!" đến bây giờ cậu còn có điểm buồn nôn, cơm chiều cũng ăn xong không được mấy miếng; Tiết Kiến Binh hoàn toàn liền không hiểu nổi, Mộc Lân ăn cơm chiều phảng phất ăn đặc biệt hương, cô ấy thật sự liền một chút cũng không chịu ảnh hưởng sao?
Còn có phải hay không là nữ nhân!
Nhưng mà liền ở Tiết Kiến Binh ở trong lòng xem nhẹ phun tào, tiếng mở cửa vang lên, mãn nhãn bất mãn quay đầu lại, lại ở quay đầu lại trong nháy mắt, mông!
"Cảnh.. Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-mon-nich-ai/2724820/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.