Kiếm đâm vào Địch Phi Kinh.
Địch Phi Kinh kinh hãi.
Địch Phi Kinh kinh hãi vọt lên, kinh hãi lướt đi.
Trong kinh hãi đã tránh khỏi một kiếm.
Chiêu này tránh một cách tiêu sái linh hoạt, ngay cả Vô Tình cũng kêu lên một tiếng:
- Hay!
Đáng tiếc, một kiếm vừa qua, kiếm thứ hai lại tới.
Vừa nhìn thấy một kiếm này, Địch Phi Kinh chỉ có thể thở dài.
Thích Thiếu Thương lại kêu lên một tiếng kinh ngạc, bởi vì y nhìn thấy kiếm pháp của mình, một loại kiếm pháp chống lại vận mệnh.
Đó vốn là kiếm pháp do y đặc biệt sáng tạo, hiện giờ lại được Quan Thất thi triển, giống như là kiếm chiêu trời sinh do Quan Thất sáng tạo ra.
Gặp phải tình huống như vậy, gặp phải loại chiến cuồng trời sinh này, ngươi bảo Thích Thiếu Thương ngoại trừ kinh ngạc, còn có thể nói gì? Còn có thể làm gì?
Địch Phi Kinh không tiếp một kiếm này.
Nhưng y lại (kịp thời và đúng lúc) phản công một chiêu, dùng lời nói.
Y không dùng tay, dùng chân, dùng binh khí, thậm chí ngay cả chiêu thức cũng không dùng, y chỉ dùng một câu nói để “phản công”.
“Vũ khí” của y là câu hỏi:
- Ngươi còn nhớ Tiểu Bạch không?
Quan Thất ngẩn ra, kiếm chậm lại, chiêu cũng chậm lại.
Địch Phi Kinh nói tiếp:
- Tiểu Bạch chính là Lôi cô nương.
Vừa nghe được câu này, trong lòng mọi người đều thông suốt.
Hóa ra Tiểu Bạch chính là Lôi Thuần. Điều này cũng không bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114254/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.