Địch Phi Kinh vừa nghe liền giật mình, ngẩng đầu lên.
Y cuối cùng đã ngẩng đầu.
“Đê Thủ Thần Long” Địch Phi Kinh, cuối cùng đã ngẩng đầu của mình lên.
Mắt của y có cảm tình, rất sầu muộn, ba phía trái, phải, dưới của con ngươi hiện lên màu trắng, lông mi dài và hơi cuộn lại, tỏ ra rất nhạy bén, xinh đẹp, thanh tú.
Cho dù là ánh mắt của mỹ nữ cũng không đẹp bằng mắt của y.
Huống hồ lúc này ánh mắt của y còn mang theo một chút kinh ngạc, một loại rung động và hơi kinh hãi, điều này khiến cho đôi mắt đa tình càng diễm lệ.
Cho dù chỉ liếc mắt nhìn, cũng khiến người ta động lòng. Mọi người nhìn thấy đều thoải mái, ngoại trừ những người bị y “nhìn” vào.
Địch Phi Kinh chỉ cử động một chút.
Cho dù là đang giật mình, đang kinh hãi, nhưng tư thái của y vẫn ôn hòa lễ độ, ưu nhã đẹp mắt, tiêu sái tự nhiên.
Khiến người ta nhìn vào cảm thấy thoải mái, cũng khiến người ta lo lắng.
Một người xinh xinh đẹp đẹp, hào hoa nho nhã như y, ở nơi rồng nằm hổ phục như kinh sư, ở nơi quỷ quái gian trá như võ lâm, ở nơi rồng rắn lẫn lộn như Lục Phân Bán đường, làm thế nào sống sót? Tiếp tục sinh tồn? Còn sống một cách tự nhiên, tự do, tự thành một phái như vậy?
Có điều Địch Phi Kinh vốn thần khí an nhàn, gặp biến không kinh, lúc này cũng không thể trấn định như bình thường.
Bởi vì ma điên kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-long-chi-thu-luan-anh-hung/2114253/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.