Lâm Tuyết hít một hơi khí lạnh, ý của Lưu Kỳ Tuấn là nói thời cơ bán tháo cổ phiếu trên diện rộng giờ mới tới.
- Thị trường chứng khoán trong nước phản ứng quả thật hơi chậm.
Nghiêm Văn Giới hỏi Lưu Kỳ Tuấn:
- Chúng ta tối đa có thể nắm lấy bao nhiêu thời gian?
- Tối đa thời gian một tuần.
Lưu Kỳ Tuấn nói:
- Cũng nói không chừng là sợ bóng sợ gió một hồi thôi...
- Đúng vậy, nói không chừng chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi thôi.
Vương Hải Túc hơi đề cao giọng nói:
- Kết thúc phiên giao dịch chỉ giảm 4%, phải biết rằng tháng 4, ba ngày 26, 27, 28 giảm tới 21%, chí ít nước Mỹ cũng không truyền ra tin tức bất lợi nào...
Lưu Kỳ Tuấn nhìn Vương Hải Túc, không nói gì, hắn nói như vậy chỉ là an ủi bản thân. Vương Hải Túc lại tưởng thật, có vài thứ, nếu như hắn không hiểu, giải thích tỉ mỉ với hắn cũng chỉ là tốn công.
Nghiêm Văn Giới coi như câu nói của Vương Hải Túc cũng không nói gì, trực tiếp hỏi Lưu Kỳ Tuấn:
- Chúng ta phải ứng phó thế nào?
Rất khó nói phải ứng phó thế nào, trước đó may mà thao tác một chút, chỉ sợ một con mắt của Giang Mẫn Chi đã theo dõi KHCN Hải Túc, nói ứng phó cái gì thì có chút trắc trở rồi.
################################################## #################
Trương Khác nằm dựa vào chăn bông trắng trên thùng xe đoàn tàu, nghe thanh âm người đi lại trong hành lang, y biết tin tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822883/chuong-1278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.