Trương Khác nhận ra có người ngã ở đuôi xe, dừng xe lại thò đầu ra nhìn, người kia ngồi bệt xuống đất tru chéo: - Cậu lái xe không có mắt à, xô phải tôi rồi đấy.
Cố Hiểu Mai hoài nghi không biết có phải Trương Khác gặp kẻ lừa đảo hay không, bất kể thế nào gặp phải chuyện này cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, vội cùng chồng con chạy tới xem người kia có ngã thật không.
Trương Khá lo cho đôi vợ chồng ở bệnh viện, lúc này xe khách về nông thôn đã hết chuyến, trên đường chẳng đào đâu ra taxi, đợi cô bé truyền dịch xong, e không có xe về nhà, làm việc tốt thì làm tới cùng, định lái xe tới đưa bọn họ về Tân Huyện.
Trương Khác nhìn thấy cả nhà Cố Hiểu Mai đi bộ trong tuyết, nhưng không muốn chào hỏi, không ngờ khi rẽ có người bị ngã, liền xuống xe hỏi: - Anh có sao không?
- Còn hỏi có sao không à? Xô phải người ta còn hỏi có sao không? Người trung niên bò tới tóm lấy ống quần Trương Khác.
Trương Khác lúc quay đầu lại nhìn thì thấy người này chỉ có chút mông chạm đất, biết hắn ta không sao, nhìn lại đuôi xe thì thấy không có vết va chạm, nhíu mày lại.
Cố Hiểu Mai thấy người kia tóm ống quần Trương Khác, vội nói: - Này anh, thả người ta ra rồi hẵn nói chứ, cậu ta đã dừng xe, đã xuống xe, đâu phải người xô phải người ta thì chạy mất.
- Thấy anh ngã cũng chẳng nặng lắm, Tết nhất rồi, muốn giải quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822710/chuong-1193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.