Nhìn Trương Khác mở cửa xe, nam nhân kích động môi run rẩy, giao thừa tuyết lớn, đi bộ 50 km trên đường cao tốc không phải chuyện con người chịu đựng được, hắn cúi người định cởi đứa con bị buộc chặt đưa vào xe, vở hắn ở bên kéo một cái, nói nhỏ: - Tiếp Nhiếp nôn ra xe thì anh có đền được không?
Gió bắc thổi mạnh, nữ nhân tuy nói nhỏ, Trương Khác vẫn nghe rõ ràng, cười thân thiện: - Nôn ra xe thì kiếm chỗ rửa là xong, sao bắt hai người đền được.
- Vâng. Nam nhân hớn hở cùng vợ cởi con ra nhẹ nhàng đặt lên xe.
Vừa mới cử động, đứa bé không chịu nổi lại nôn ọe, đại khái là trước đó nôn hết mất rồi, chỉ có thứ nước màu vàng phun ra ghế bằng da thật đắt tiền, mùi rất nồng, đứa bé này buổi trưa có ăn tỏi.
Không ngờ nôn thật, nam nhân đưa tay sờ lớp da mềm, hơi sợ, bãi nôn trông rất rõ.
Nữ nhân oán trách: - Bảo anh rồi mà, chỉ còn lại 30 km, đi bộ có chết được không? Trương Khác thấy dáng vẻ tiến thoái lưỡng nan của bọn họ, lấy từ ngăn kéo một chiếc khăn đưa cho nam nhân: - Nôn thì cũng nôn rồi, anh lau đi, đợi xuống xe hai người rửa giúp tôi là được. Lúc này mới nhìn đưa bé bọc trong chăn, chừng 8 tuổi, sốt tới mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ, liền đưa tay ra sờ thử, giật mình nói: - Đứa bé sốt quá, tôi đưa hai người vào bệnh viện khám cho nó đã.
Cách Tân Vu rất gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822706/chuong-1192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.