Cát Kiến Đức nghĩ đến Cảnh Trùng Dương ở trong phòng làm việc răn dạy hắn như con, không suy nghĩ ra đây là bản ý của hắn hay là hắn đã thấy được tầng liên hệ như có như không của phó thủ tướng Tăng Như Thánh cùng Cẩm Hồ.
Thấy được vẻ mặt trầm mặc của Cát Kiến Đức, Lâm Tuyết vừa cười vừa nói: - 3 tỷ, cũng không phải 3 triệu, phía sau 3 tỷ nếu không có dây mơ dễ má gì, vậy nói rõ lỗ thủng của hệ thống kinh tế quốc nội đã quá lớn, cũng đủ cho các lãnh đạo Trung ương suy nghĩ lại một chút.
Thành Tấn Kiệt cười nói: - Chính là đạo lý này, thông qua một số con đường đem vấn đề này phản ánh lên trên cũng có thể, cũng đừng trông cậy vào có thể lập tức xử lý ngay. Qua một tháng nữa chính là quốc khánh 50 năm, cho dù không có hai đại công trình này, mặt trên ai hy vọng thấy được lúc này xảy ra đại án chứ?
Nếu phản ánh vấn đề lên trên mà không cần xé da mặt, vậy con đường vẫn có rất nhiều, các thủ tướng cũng quen đối thoại với các chuyên gia học giả, tùy tiện tìm một chuyên gia học giả đem vấn đề đào móc một chút rồi đâm ra cũng được —— đáng tiếc Chu Cẩn Tỳ còn nằm ở bệnh viện, nuế không có chuyện đó, hắn chính là nhân tuyển thích hợp nhất.
Ăn cơm xong, uống chút rượu, ở nhà hàng thuê một gian phòng cùng Lâm Tuyết chơi một lúc mới bảo tài xế lái xe qua đây đón hắn cùng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2822494/chuong-1086.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.