Thành phố này so hai năm sau gần như không có gì thay đổi, hai bên đường đều là những cây ngô đồng cao lớn xum xuê đa phần được trồng từ thời Dân Quốc, sau hơn 70 năm đã trải khắp mỗi ngóc ngách của thành phố.
Bữa tiệc kết thúc, Diệp Kiến Bân kéo Trương Khác đi chơi, vứt công việc còn lại cho người khác, Trương Khác thoải mái dựa vào lưng ghế da, nhìn bầu trời đêm mê ly, ánh sao thưa thớt chớp sáng chớp tắt..
Diệp Kiến Bân liếc nhìn Trương Khác nói:
- Có vẻ cậu rất có tình cảm với thành phố này...
Trương Khác trải qua bốn năm cả đau buồn hạnh phúc sa đọa ở thành phố này, sau này cũng không tránh khỏi có dính líu tới nó, sao lại chẳng có cảm tình? Nhưng trong ánh mắt của người đó, Trương Khác chẳng qua chỉ là người khách qua đường vội vã mà thôi.
Trương Khác cười, thu lại chút ưu thương không nên, hỏi:
- Anh Diệp kéo tôi đi đây đây, lại còn bỏ xe đắt tiền, chui vào cái xe rách này của tôi là sao?
- Hồi tôi mười bảy mười tám tuổi, có một cái xe Giải Phóng đi cho đỡ thèm là tốt lắm rồi, còn nhớ lúc đó tôi xô tường khu tập thể quân khu đổ một mảng lớn, về sau tới tận khi tốt nghiệp đại học mới được phép đụng vào xe...
Diệp Kiến Bân cười vui vẻ kể lại chuyện ngày xưa:
- Đâu so được với cậu hiện giờ, ngồi xe nhập khẩu lại không cần tự mình cầm vô lăng.
Diệp Kiến Bân chỉ dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820628/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.