- Chị à? Khi bằng tuổi em được gia đình đưa tới trường nữ ở Anh, suốt mấy năm học trừ ông lao công quét sân, chẳng có bạn khác giới mà tương tư, so với em còn được u sầu nhung nhớ, thì thời thiếu nữ của chị thật thê thảm đáng thương...
Tạ Vãn Tình mỉm cười nửa đùa nửa thật:
Đường Thanh phì cười:
- Thì ra chị Vãn Tình không phải là đối tượng tối để tâm sự, hại em do dự nửa ngày trời mới dám nói với chị chuyện này.
- Em nói với chị cũng hay mà, bữa tiệc thật buồn tẻ, chẳng bằng tìm chỗ nói nói chuyện.
Tạ Vãn Tình tính khá trầm, cô không thích chỗ đông người cho lắm.
Đường Thanh nhìn đám đông đang vây quanh Trương Khác ở đằng xa, khẽ thở dài:
- Trương Khác tối nay không thoát thân được rồi, chị em mình đi tìm Chỉ Đồng đi.
Tạ Vãn Tình và Đường Thanh rời bữa tiệc, nhà ở tiểu khu Thanh Sơn bị đám Hứa Duy chiếm mất rồi, nên hai cô về Tân Mai Uyển.
Đường Thanh theo Tạ Vãn Tình rời đi, Trương Khác áy náy lắm, xong chẳng thể làm gì, ngày kia còn phải theo nhân viên thị trường của Thịnh Hâm tới Huệ Sơn, ngày mai phải chuẩn bị, chẳng có thời gian chơi với Đường Thanh nữa.
Diệp Kiến Bân nheo mắt nhìn theo Đường Thanh, nháy mắt nói:
- Khác thiếu gia đừng giống tôi sớm để một phụ nữ trói buộc, con gái của thị trưởng Đường, áp lực cũng rất lớn đấu...
Trương Khác cười thông cảm, bối cảnh nhà mẹ đẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820626/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.