- Làm gì có ạ, may mà hai ngày nữa là sinh nhật của Thanh Thanh, con chuẩn bị trước vài thứ giấu trong nhà, sợ để ở nhà trọ bị bạn ấy phát hiện, ba chọn một món phù hợp với phụ nữ tuổi mãn kinh đi....
- Cút, có đứa con nào nói mẹ như thế không?
Trương Tri Hành cười đưa tay gõ đầu con, bảo y mau chọn quà.
Bất kể là món quá gì đều quá trẻ trung, Trương Khác và cha đành chọn một bộ váy dạ hội màu xanh ngọc ra làm quà. Lương Cách Trân vui mừng ướm váy lên người, ngượng ngùng nói:
- Mẹ mà mặc được bộ này sao? Mặc thế này còn dám ra đường nữa à, quá trẻ.
Trương Khác nghĩ bụng:" Có thách mẹ cũng không dám mặc váy trễ cổ thế này ra ngoài." Cười nịnh nịnh bợ:
- Mẹ không già chút nào, khi chọn quà con còn nói phải chọn thêm một bộ trang điểm, ba còn nói với làn da của mẹ tuyệt đối không cần, nên mới chọn bộ váy này...
Nhìn dáng vẻ sướng ngất ngây của mẹ, Trương Khác thầm nghĩ, nữ nhấn bất kể là mười mấy tuổi hay bốn mấy tuổi, được người khác khen xinh đẹp, đầu óc liền trở nên chậm chạp.
Miễn cưỡng qua ải, Trương Khác thấy cha nháy mắt, đem chuyện rửa thức ăn đẩy ẹ đang lâng lâng đi làm, y tới phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha hỏi cha chi tiết chuyện địa ốc Cẩm Thành.
- Cuộc họp thường ủy về nguyên tắc thông qua phương án tập đoàn Cẩm Thành đề xuất, mảnh đất 40 mẫu đó giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820572/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.