Hứa Tư hết cách, chỉ là giữa ban ngày ban mặt khỏa thân trước mặt Trương Khác, nghĩ thôi đã thẹn không chịu nổi, cô đứng quay lưng lại với y, quay đầu lại thấy Trương Khác tay cầm cốc nước tay cầm ghế, đứng lên còn nhón cả hai chân, hậm hực cầm chăn chùm lên đầu y.
Trương Khác cuống cuồng kéo cái chăn ra, Hứa Tư đang xoay lưng lại cởi quần, dưới mép quần lót là bờ mông tròn trịa trắng như bông hơi vểnh lên, cặp đùi thon dài săn chắc, khép chặt không để lộ khe hở nào.
Hứa Tư tiếp tục cởi áo trên, chỉ để lại mỗi áo lót, cô khom người, hai bầu vũ trĩu xuống, giây áo lót không chịu sức nặng hằn lên hai vệt mờ trên vai... Lí trí của Trương Khác bị thử thách cao độ.
Hứa Tư quay đầu nhìn thấy Trương Khác đang nhìn mình không chớp mắt, lấy áo ngoài che mông, mặt nhuộm một sắc hồng quyến rũ, Trương Khác rưới người đến vén áo lên, Hứa Tư kéo áo xuống che lại, y nhe răng ra cười:
- Chị không muốn tới công ty nữa à?
- Tiểu sắc lang.
Hứa Tư lườm y:
- Cậu bớt nhìn một cái không được à?
- Cơ thể chị mỗi chỗ đều mê người như vậy, nhìn thiếu một cái thôi cũng hết sức đáng tiếc.
Trương Khác mặt dầy đáp:
Hứa Tư không theo dây dưa với y nữa, chỉ muốn thay y phục thật nhanh, tránh khỏi cảnh xấu hổ này, Trương Khác thấy Hứa Tư chuẩn bị thay quần, hỏi:
- Hôm qua chị chảy bao nhiêu như thế mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820564/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.