Hứa Tư sợ tới cứng người, mặt nhợt nhạt như tờ giấy, nhưng nhìn nước mắt tuôn chảy trên mặt Trương Khác, trong vô thức đưa tay ra lau.
- Tay lái của tôi thế nào? Mặc dù hơi đường đột giai nhân, đây cũng là sự trừng phạt cho việc em không để ý tới sự ân cần của tôi.
Trong chiếc BMW biển vùng ngoài, một khuôn mặt đẹp trai với cái vẻ khinh đời bỡn cợt thò ra, tựa hồ vẻ kinh hoàng của Hứa Tư làm cho hắn cực kỳ thỏa mãn.
- Hắn cố ý, hắn lẽo đeo theo sau bắt chuyện, tôi không để ý tới hắn, còn tường hắn lái xe bỏ đi.
Hứa Tư không ngừng run rẩy trong lòng Trương Khác.
Trương Khác chưa phát hiện ra mình đã lên cơn cuồng nộ, Hứa Tư là báu vật của y, dù xước da một chút cũng khiến y đau lòng, vậy mà thành vật thí nghiệm biểu diễn kỹ thuật lái xe của người khác, nếu cô có chút tổn hại nào, Trương Khác không ngại gì giết hắn tại chỗ.
Thấy tên thanh niên kia thò mặt ra ngoài cửa kính, còn mang nụ cười hắn tưởng rằng rất phong độ, Trương Khác đi ngay tới, thình lình tóm lấy tóc hắn, giọng tàn bạo:
- Loại chào hỏi này không chỉ làm giai nhân ấn tượng sâu sắc mà mày cũng suốt đời không quên.
Tên thanh niên vạn lần không ngờ cảnh xuất hiện hoành tráng của hắn, không ngờ được đáp lại bằng cơn điên của Trương Khác, may là kịp rụt đầu lại, định mở cửa xuống xe lý luận với Trương Khác thì thấy y nhặt một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820563/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.