Trương Khác tiếp tục tự tin trình bày suy nghĩ của mình:
- Trong cải cách quốc xĩ, đất đai là mảng dễ bị bỏ quên nhất, thành phố không có tiền, vậy hãy lập một công ty tương tự Cẩm Hồ, không bị hạn chế ngành nghề, trước tiên dùng phương thức bao thầu tiếp quản quốc xĩ, sau đó dần mua lại các xí nghiệp vận hành thành công. Chỉ cần có thể gom được một phần tài chính, dần dần chuyển nhà máy ra ngoài, nhưng mảnh đất thương nghiệp chất lượng cao có được đem phát triển địa ốc một cách mù quáng không phải là chuyện tốt, mà học theo mô hình cầu Từ Phượng, khai phá các thị trường chuyên nghiệp, tới lúc đó tài sản công tay sẽ tăng lên nhanh chóng, dó bên trên có một số doanh nghiệp vận hành thất bại, lúc này cũng đã có năng lực quay lại thu dọn tàn cuộc rồi...
Trương Khác nói xong, mọi người đều rơi vào im lặng. Ở đây chỉ có Tạ Vãn Tình biết đó toàn là suy tính của một mình Trương Khác, đây là hoài bão thực sự của y sao?
Lời nói của Trương Khác có tác động quá lớn, tiếp đó mọi người đều tỏ ra trầm tư. Ăn tối xong, Tống Bồi Minh đi trước, Trương Khác tiễn Tạ Vãn Tình về khách sạn xong, cùng Đường Học Khiêm và cha ngồi xe chạy dọc đường quốc lộ bên sông Sơ Cảng.
Bất tri bất giác đã tới 10 h đêm, bên ngoài trời rét căm căm, trên đường chẳng còn xe cộ nữa, đi qua nhà máy giấy, tường bao đã phá bỏ, lộ tra khoảng sân rộng và nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820484/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.