- Đây là chú tôi, Trương Tri Phi tổng giám đốc công ty Hoành Viễn, vị này là Ngô Thiên Bảo chủ nhà hàng Thị Kiến.
Trương Khác giới thiệu mọi người với nhau:
- Vị đây là Chu Phục giám đốc nhà máy Tân Quang.
Ngô Thiên Bảo tính nóng vội, nói thẳng ý tới:
- Nghe Trương Khác nói nhà máy muốn cho thuê, tôi hi vọng có thể thuê dãy nhà xưởng gần đường cải tạo thành nhà hàng, giám đốc Chu có thể nói cụ thể không?
Chu Phục cũng gần đây suy nghĩ vấn đề nhà máy cũ, máy móc thì lạc hậu, nhưng địa điểm không tệ, gần Tiền Môn, khi trước vì vay vốn xây nhà máy mới, đã thế chấp được 2500 vạn.
Nhà máy được bao thầu rồi, khu Nam Thành cũng không đề xuất thu hồi lại mặt bằng, vì nếu thu hồi khoản vay sẽ chuyển sang đầu chính phủ khu.
Mà trong mắt chính phủ, chỗ này căn bản không đáng giá 2500 vạn, mặc dù sau khi bao thầu, chính phủ khu vẫn phải gánh khoản vay, nhưng kho không muốn gánh luôn cả lãi suất.
Cho nên căn bản không cần Trương Khác nỗ lực, nhà máy cũ cũng trong phạm vi bao thầu. Kỳ hạn kinh doanh 10 năm, nằm mơ Trương Khác cũng cười được, mặc dù không thể tiến hành khai phá thương nghiệp địa ốc.
Nhưng có thể lấy tiến hành thao tác thương nghiệp, trong mắt Trương Khác, chỉ riêng diện tích mặt bằng của nó cũng đủ trả nợ lãi khoản vay kia.
Đương nhiên, chính phủ khu cũng tự cho rằng mình chiếm lợi, vì lãi suất ngân hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820416/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.