Trương Khác đạp thêm một cái vào đùi tên thanh niên kia, nghe hắn gào thảm thiết mới chịu thôi, quay sang muốn đỡ Trần Phi Dung dậy.
Trần Phi Dung thấy giày Trương Khác dính máu, người rụt lại đằng sau, khi được y đỡ dậy người không ngừng run lẩy bẩy.
Trương Khác cười khổ không thôi, y muốn cho ba tên lưu manh này một bài học nhớ đời, nên mới ra tay tàn nhẫn như thế, không ngờ làm Trần Phi Dung hoảng sợ. Mà cũng chẳng trách được, nếu mình ở tuổi này chắc cũng hết hồn hết vía.
Giúp Trần Phi Dung dựng xe lên, Trương Khác đi tới trước mặt tên thanh niên bị dẫm gãy mũi, máu đang không ngừng tuôn ra kia, vỗ mặt hắn:
- Hôm nay tao phế ba đứa chúng mày, xem như là trừ ác, bọn mày nếu muốn trà đũa, cứ tới Nhất Trung tìm Trương Khác.
- Bảo gia, chúng tôi không làm gì thật mà, chỉ đùa với cô bé kia thôi.
Tên đó như muốn bật khóc:
- Nó đánh trước...
Ngô Thiên Bảo thấy mất mặt lắm, không phải là vì ba tên này làm chuyện khốn nạn, mà vì tên thanh niên kia kia đã gọi mình, Trương Khác càng đánh tàn nhẫn hơn, đứng im đó không nói một lời, mặt lúc đỏ lúc trắng rất đáng sợ.
Trương Khác chẳng bận tâm nói với chú:
- Chú giúp cháu gọi điện cho khoa trưởng Diêm, cháu nghĩ mấy thằng súc sinh này chưa được biết mặt cục trưởng cục công an đâu.
- Trương Khác.
Ngô Thiên Bảo thấy y không giống có vẻ dọa dẫm, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-lo-thuong-do/2820414/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.