Xe chạy được một đoạn, Hạng Định nhìn lái xe Lý Minh Quốc rồi nói với Vương Trạch Vinh:
- Vương ca, sau đây em bố trí được chứ?
Vương Trạch Vinh biết Hạng Định bây giờ có ý gì. Chuyện Bắc Kinh coi như xong, hắn còn nhiều việc phải làm là tạo quan hệ với người. Có đôi khi Vương Trạch Vinh rất muốn yên lặng một chút.
Con đường chính trị khiến người ta nhanh già.
- Để hôm khác đi.
Vương Trạch Vinh nói.
Nghe Vương Trạch Vinh từ chối, Hạng Định thầm nghĩ quan hệ của mình và Vương ca có vấn đề rồi. Nếu không cố gắng thì không chừng ngày nào đó sẽ không còn thân thiết như trước.
Y bây giờ coi như một nhân vật ở Bắc Kinh, nhưng đây đều là do dựa vào Vương Trạch Vinh. Mọi người biết y có quan hệ mật thiết với Vương Trạch Vinh, chẳng may quan hệ có biến thì sẽ xong đời.
- Vương ca, dù làm việc cũng phải kết hợp với nghỉ ngơi mà. Chúng ta không gọi ai, tới sân golf làm vài ván cho thư giãn chút.
Vương Trạch Vinh nghĩ cũng được, ở trong hoàn cảnh tốt như vậy thì dễ thả lỏng tâm trạng nên gật đầu nói:
- Được, đừng gọi thêm ai.
Hạng Định thấy thế liền vội vàng gọi điện đi bố trí.
Nhìn vẻ mặt của Hạng Định, Vương Trạch Vinh mới phát hiện mình bỏ quên cảm nhận của đối phương.
Đến sân golf, Vương Trạch Vinh tìm một chỗ khá được rồi ngồi xuống mà nói:
- Hai người chơi một lúc, tôi ngồi đây nghỉ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038672/chuong-1416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.