Nhìn Vương Trạch Vinh rời đi, Dương Mẫn Mẫn rất khó hiểu hỏi Hà Thủ Trung:
- hiệu trưởng, có một Vương Nhạc Sơn thì như vậy lớp chúng tôi không dám đảm bảo thành tích khi kết thúc năm học.
Hà Thủ Trung lại rất nghiêm túc nói:
- Đồng chí Dương Mẫn Mẫn, dù là hoàn cảnh nào thì đầu tiên các cô phải biết mình là giáo viên. Mỗi một học sinh đưa đến lớp các cô đó là gia đình bọn họ tin tưởng các cô, không thể khiến các em học sinh học giỏi, tiến bộ là do chúng ta không làm tốt công việc. Tôi bây giờ giao cho cô nhiệm vụ đó là phải khiến em Vương Nhạc Sơn học tập tốt hơn hẳn. Chỉ cần như vậy thì nhà trường sẽ có khen thưởng.
Thấy Hà Thủ Trung nói như vậy, ấn tượng của Dương Mẫn Mẫn về Hà Thủ Trung thay đổi nhiều. Lúc này Hà Thủ Trung chính là một người thầy đáng trân trọng.
Dương Mẫn Mẫn nói:
- Hiệu trưởng Hà, anh nói đúng. Xin anh yên tâm, tôi nhất định chú ý nhiều đến em Vương Nhạc Sơn.
Dương Mẫn Mẫn càng nghĩ càng thấy hiệu trưởng Hà nói có lý, mình sao có thể lùi bước trước khó khăn.
Nhìn thoáng qua ngực Dương Mẫn Mẫn, Hà Thủ Trung thầm nghĩ chỗ đó đúng là được, bên trong chắc không phải đồ giả.
- Ừ, cô có thể hiểu như vậy là rất tốt. Phải quan tâm nhiều đến sự trưởng thành của các em học sinh. Như vậy đi, lần trước tôi thấy em Vương Nhạc Sơn ngồi phía dưới, cô xem có thể đổi cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3038449/chuong-1314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.