Sau khi nói chuyện với Hạng Nam, Vương Trạch Vinh ở trong trường Đảng trung ương lúc rảnh rỗi đều lên mạng xem lý lịch của Lãnh đạo trung ương. Sau khi nghiên cứu thì hắn phát hiện đúng như lời Hạng Nam nói. Mỗi một Lãnh đạo trung ương đều có nhiều kinh nghiệm tại các tỉnh.
Bây giờ thoạt nhìn đã đến lúc mình nên tăng kinh nghiệm.
Nghĩ lại cũng đúng, nếu như vẫn làm việc ở một nơi, không có trải qua nhiều địa phương thì sẽ không có năng lực ứng phó tình hình phức tạp. Bây giờ đối với mình mà nói thì thành tích không cần theo đuổi nhiều mà cần năng lực đối phó tình hình.
Nhớ đến lời Bí thư Lâm nói sẽ đưa mình đến một nơi có thể rèn luyện, Vương Trạch Vinh cảm thấy ấm áp, đây là Tổng bí thư quan tâm mình.
Bởi vì Thường Hồng tranh đoạt quá lớn, mình rời đi thì sẽ tiện cho Trung ương chia lợi ích ở đây. Các gia tộc đương nhiên sẽ hoạt động, việc này mình không cần quan tâm.
Uông Phỉ gọi tới thì Vương Trạch Vinh vừa tan học. Tâm trạng Uông Phỉ bây giờ rất vui. Uông Nhật Thần vốn muốn đưa cô về Bắc Kinh làm việc nhưng cô có suy nghĩ của mình. Ở Bắc Kinh có Lữ Hàm Yên, tốt hơn hết là mình ở tỉnh Giang Sơn. Như vậy cô sẽ có nhiều cơ hội ở bên Vương Trạch Vinh.
- Trạch Vinh, vừa nãy ông nhắc đến anh, ông muốn nói chuyện với anh. Tối anh có thể tới không?
Vương Trạch Vinh thầm than, có hai người phụ nữ cùng ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037606/chuong-911.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.