Tổ chức bữa ăn với gia đình Uông Phỉ, Vương Trạch Vinh một lòng vùi đầu vào học tập. Trong một năm thì ngoài lén đi gặp Tiểu Giang và gặp bố mẹ cô, hắn về cơ bản không đi đâu cả. Chuyện Thường Hồng rất bình tĩnh, từ sau khi Lăng Vũ Trình bị thiệt nên không dám nhúng tay vào Thường Hồng nữa.
Sau khi ăn tối ở nhà Hạng Nam, ông gọi Vương Trạch Vinh vào thư phòng.
Thấy vẻ nghiêm túc của ông, Vương Trạch Vinh biết ông có chuyện rất quan trọng cần nói.
- Trạch Vinh, bây giờ cũng sắp kết thúc đợt học tập, con có dự tính gì không?
Hạng Nam hỏi.
Vương Trạch Vinh khó hiểu hỏi:
- Bố, có phải xảy ra chuyện gì không?
Thấy Vương Trạch Vinh nhạy cảm như vậy, Hạng Nam thầm gật đầu. Xem ra sự nhạy cảm chính trị của Vương Trạch Vinh đã tăng lên.
- Con bây giờ cũng sắp 36 tuổi phải không?
- Còn kém mấy tháng nữa.
- 36 tuổi đã là Thường vụ tỉnh ủy.
Hạng Nam thở dài một tiếng.
Vương Trạch Vinh biết hôm nay Hạng Nam có điều cần nói nên ngồi đó lẳng lặng lắng nghe.
Hạng Nam lấy thuốc lá đưa cho Vương Trạch Vinh một điếu, tự châm cho mình rồi nói:
- Khuyết điểm duy nhất của con bây giờ không phải là thành tích mà là tuổi.
Vương Trạch Vinh biết rõ điều này. Thành tích hắn đương nhiên không thiếu. Một năm qua Thường Hồng phát triển quá nhanh, các thành phố khác trong cả nước không thể theo kịp, hiệu quả kinh tế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037605/chuong-910.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.