Uông Kiều thoáng có vẻ buồn, điều này Vương Trạch Vinh thấy rõ nhưng không có biện pháp.
Uông Phỉ không hề nghĩ nhiều, Vương Trạch Vinh đến làm cô rất vui vẻ.
- Trạch Vinh, chuyện của anh và Tiểu Phỉ thì em biết, anh đối tốt với Tiểu Phỉ đó.
Uông Kiều nghĩ đến hôn nhân của mình, cô không hy vọng em họ đi vào vết xe đổ của mình nên nhắc Vương Trạch Vinh.
Vương Trạch Vinh cười cười một tiếng, chuyện này không tiện nói gì, chỉ có thể dùng hành động chứng minh.
- Anh là người đang phát triển, em rất lo cho Tiểu Phỉ. Anh có nhiều người phụ nữ như vậy, bây giờ lại có Tiểu Phỉ, thật không biết anh có bao nhiêu tâm sức mà xử lý việc này.
Nghe Uông Kiều nói như vậy, Vương Trạch Vinh cười khổ một tiếng. Xem ra điểm này của mình thì Uông Kiều cũng biết, cô có vẻ không hài lòng. Vương Trạch Vinh liền nhìn Uông Phỉ.
Thấy Vương Trạch Vinh nhìn tới, Uông Phỉ vội vàng nói:
- Chị nói gì thế, em tự nguyện mà.
Uông Kiều lắc đầu không nói nữa. Cô phát hiện ở vấn đề hôn nhân thì mình không có mấy quyền lên tiếng, biết thì sao. Mình cũng biết Lâm Khâm có người phụ nữ ở bên ngoài nhưng kết quả vẫn là phải chấp nhận mà.
Thấy Uông Phỉ như vậy, Uông Kiều thở dài một tiếng. Em mình đã hoàn toàn rơi vào lưới tình.
Do mọi người cố ý nên cố gắng không nói chuyện về vấn đề gia đình, đây là lần Vương Trạch Vinh và Uông Kiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037471/chuong-846.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.