Sau khi nói xong chuyện, Tiền Thanh Chí cười nói:
- Vương ca, tôi biết anh là quan chức chính phủ nên không tiện làm loạn như chúng tôi. Hay là tôi bố trí riêng cho anh?
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Các cậu cứ chơi đi, không cần lo cho tôi.
Vương Trạch Vinh đương nhiên không thể làm loạn trước mặt nhiều tên thiếu gia như vậy. Nếu làm như vậy thì không lâu sau tin này sẽ truyền khắp Bắc Kinh.
Tiền Thanh Chí gật đầu nói:
- Tôi hiểu, tôi không thích bị bó buộc như vậy nên mới đi kinh doanh.
Vương Trạch Vinh cười nói:
- Tôi cũng muốn học các cậu nhưng tôi xuất thân bình thường nên không có cơ hội.
Tiền Thanh Chí cười ha hả nói:
- Vương ca, lời này của anh không được. Anh biết không, lão gia tử nhà tôi bây giờ không ngừng khen anh, bảo tôi học tập anh.
Vương Trạch Vinh nhìn Tiền Thanh Chí và chỉ vào y mà cười nói:
- Cậu đó, đừng có mà dùng loạn lão gia tử.
Tiền Thanh Chí cười hắc hắc và không nhiều lời ở việc này.
- Vương ca, hay là như vậy, anh không dễ gì tới, hôm nay chúng ta đi hát, uống rượu, làm quen với vài tên. Về phần hoạt động buổi tối thì tùy anh.
Vương Trạch Vinh biết hôm nay chỉ có thể như vậy nên cười nói:
- Được, chú bố trí.
Tiền Thanh Chí vui vẻ đứng dậy đi ra ngoài.
Khi Vương Trạch Vinh cùng Tiền Thanh Chí đi vào, đám thiếu gia đang chơi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037469/chuong-845.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.