Hoàng Ân Bình thật không ngờ chuyện mình bố trí để làm xấu mặt Thường Hồng lại có kết quả như vậy. Đối mặt với áp lực từ truyền thông và cấp trên, đặc biệt là áp lực từ Thủ tướng nên y chỉ có thể vứt bỏ Trịnh Tường Lân. Mặc dù biết làm như vậy sẽ khiến đám người mới dựa vào mình dao động, nhưng đây là điều không thể.
Nhìn ánh mắt các thường vụ, mặc dù không thể nhìn ra gì nhưng Hoàng Ân Bình biết uy tín của mình ở tỉnh Giang Sơn đã bị đả kích.
Một cảm giác bất lực xuất hiện trong lòng y. Hoàng Ân Bình muốn hét lên. Lần đầu tiên y phát hiện tỉnh Giang Sơn không giống như mình nghĩ.
Sau khi kết thúc hội nghị, Hoàng Ân Bình về nhà. Y bực bội gọi cho lão gia tử. Lão gia tử nói y quá manh động.
Manh động. Hoàng Ân Bình không khỏi giậm mạnh chân rồi thầm nói tôi không phải muốn giúp ông sao?
- Tiểu Thôi, bỏ các thứ ở đây là được.
Hoàng Ân Bình nghe thấy lời nói của vợ mình liền nhìn ra cửa. Chỉ thấy phóng viên báo tỉnh Thôi Phù Vĩ đang đi cùng vợ mình vào cửa.
Đôi nam nữ trông rất hợp đứng ở cửa làm cho Hoàng Ân Bình lập tức thất thần.
Nhìn vợ đi vào, mắt Hoàng Ân Bình sáng lên. Vợ y tên là Cổ Lệ Châu – chủ tịch công đoàn báo tỉnh. Cổ Lệ Châu nhỏ hơn Hoàng Ân Bình chục tuổi, là vợ hai của y. Vợ cả của y đã chết vì bị bệnh. Cổ Lệ Châu rất đẹp, trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037016/chuong-618.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.