Sau khi biết Hoàng Ân Bình muốn giở trò, Vương Trạch Vinh bắt đầu suy nghĩ đối sách.
Đối với việc Hoàng Ân Bình nhằm vào Thường Hồng, Vương Trạch Vinh nghĩ thấy cũng có chút buồn cười. Hoàng Ân Bình nghĩ rằng bất cứ chuyện gì chỉ cần y chèn từ trên xuống là xong. Trịnh Tường Lân kia cũng làm cho Vương Trạch Vinh thấy y nóng lòng muốn dựa vào Hoàng Ân Bình. Có lẽ thấy bối cảnh của Hoàng Ân Bình nên Trịnh Tường Lân quyết tâm muốn đấu với mình.
Nếu đã thành đối thủ thì dù Hoàng Ân Bình là Phó chủ tịch thường trực, Vương Trạch Vinh cũng dám đấu. Nhưng làm như thế nào để hóa giải nguy cơ, để Hoàng Ân Bình không gây chuyện với Thường Hồng nữa thì đó là việc Vương Trạch Vinh cần suy nghĩ.
Hơn nữa Trịnh Tường Lân không trực tiếp về tỉnh mà ở lại Thường Hồng nhằm muốn tìm ra thứ gì đấy.
Thường Hồng mặc dù đã trải qua động đất được vài tháng nhưng còn không ít người phải ở trong lều. Mỗi ngày phát vật tư cũng là chuyện lớn.
Mỗi ngày nghe Khương Tắc Xương báo cáo, Vương Trạch Vinh không khỏi nhíu mày. Chẳng qua Vương Trạch Vinh dành hầu hết thời gian để kiểm tra các hạng mục công tác của Thường Hồng. Bởi vì lực lượng của Vương Trạch Vinh chiếm ưu thế tuyệt đối trong Thị ủy nên Hoàng Ân Bình có phê bình cũng không ảnh hưởng gì.
Vương Trạch Vinh nhìn một chút tiểu khu do Hầu Dã nhận xây. Hầu Dã đầu đội mũ bảo hộ rồi nói với Vương Trạch Vinh:
- Yên tâm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3037015/chuong-617.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.