Trận động đất cấp tám ở Thành phố Thường Hồng có sức phá hoạt rất lớn. Đường ra bên ngoài chưa được thông, theo tình hình hiện nay thì muốn thông được đường cần phải có thời gian. Tâm trạng Vương Trạch Vinh rất không tốt, mỗi một phút đồng hồ sẽ là mạng sống của một người. Hắn cảm thấy trọng trách trên vai mình rất nặng.
Đúng lúc này một quân nhân vội vàng đi đến bên cạnh Vương Trạch Vinh, kính chào rồi nói:
- Chính ủy Quân khu Thường Hồng Trương Chấn Trung. Đây là thường vụ duy nhất còn sống sót.
Vương Trạch Vinh vội vàng bắt tay y mà nói:
- Chính ủy Trương, bây giờ cứu người quan trọng hơn, quân đội do anh phụ trách.
- Xin Bí thư yên tâm, tôi lập tức sẽ bắt tay vào công việc. Y cũng không nói gì thêm, Vương Trạch Vinh liền giao một vài công việc trong tay mình cho y. Cuối cùng đã có một thường vụ nữa đến, Vương Trạch Vinh thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù chỉ có mấy tiếng nhưng y cảm thấy áp lực của mình là quá lớn.
Bây giờ đã gần năm giờ chiều, Vương Trạch Vinh đột nhiên nghĩ đến nếu không có điện thì sao? Những người trong khu tai nạn ở trong đêm sẽ như thế nào? Bây giờ rất nhiều người bị thương cần ánh sáng để kích thích, không có ánh sáng cũng đâu thể cứu được người.
- Gọi Quách Thư Quân lại đây. Vương Trạch Vinh nói với Khương Tắc Xương. Nhìn Quách Thư Quân vội vàng đi tới, Vương Trạch Vinh nói:
- Giao cho anh một nhiệm vụ, dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036956/chuong-586.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.