Vương Trạch Vinh liên tục đi xem xét các nơi, tình cảnh so với tưởng tượng khi trước cũng không khác là mấy, Thường Hồng lúc này gần như là một thành phố chết, nơi nơi đều là người chết, nơi nơi đều có tiếng khóc, nhìn thấy những thi thể nằm dưới đống gạch đá là Vương Trạch Vinh lại thấy lòng băng giá.
Có thêm một đám cán bộ thì càng dễ làm, thông qua sự liên hệ của những người này, lãnh đạo từ các nơi liên tục tới báo cáo. Đối mặt với thiên tai thì tố chất cao thượng từ đáy lòng mỗi người đều được thể hiện ra, từng hình tượng vinh quang đang lóe lên.
Cờ đỏ càng ngày càng xuất hiện ở khắp mọi nơi, nhân dân toàn thành phố dựa theo đó từ từ tụ lại, sự tín nhiệm đối với chính quyền lại bắt đầu nảy sinh.
Một ông lão được Vương Trạch Vinh chỉ huy nhân viên vận chuyển đống gạch đá rồi lôi ra ngoài, sau khi được cứu lão liền quỳ xuống trước mặt Vương Trạch Vinh, niềm hân hoan được tái sinh hiển hiện rõ trên nét mặt lão, miệng không ngừng nói:
- Đảng cộng sản rất tốt!
Vương Trạch Vinh là lãnh đạo cao nhất ở đây, bởi vì những thường vụ thị ủy khác chưa tới nên hầu hết những việc ở đây đều do hắn làm. Từng mệnh lệnh được truyền đạt, từng đội cứu hộ tỏa ra các hướng, nhưng điều đặc biệt nhất đó là mỗi một đội được Vương Trạch Vinh phái đi đều tiến hành một nghi thức nhận cờ trịnh trọng. Nghi thức này rất nghiêm túc, đối với mỗi một đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036954/chuong-585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.