Từ trước tới nay, mặc dù Vương Trạch Vinh cố gắng hết sức để làm một người tốt, nhưng là giống như cái đáy chảo rồi hắn cũng tự nhiên bị nhiễm. Hắn phát hiện tia chính khí của mình có được cũng tự nhiên biến mất, nhưng hắn lại có một loại cảm giác vô lực, thậm chí còn bắt đầu có ý nghĩ thông đồng làm bậy. Trong ý tưởng của Vương Trạch Vinh, kỳ thật hắn thực không quá tin tưởng có cái loại người có chính khí mạnh mẽ như thế này. Tuy rằng cũng có một ít nhân vật được tuyên truyền ra, nhưng từ trong lòng Vương Trạch Vinh nghĩ đến bọn họ đều là được hình tượng hóa.
Hôm nay thấy được tình huống của lão Quách, đây chính là một Đảng viên bình thường, và dạng Đảng viên này hoàn toàn khác với một số người có quyền lực ngồi ở phía trên. Vẫn tiếp tục quan sát, Vương Trạch Vinh cũng không nhìn thấy cái gì có vẻ làm bộ làm tịch từ trên người lão Quách. Toàn bộ các hành vi đều được thực hiện một cách bình thản, cái vẻ bình thản làm cho người ta cảm thấy ông lão này trở thành một mảng riêng trong xã hội.
Con người trên đời này có rất nhiều loại, trong đó có một loại người vẫn luôn duy trì bản sắc không bao giờ thay đổi như vậy. Lão Quách sư phụ này cũng là một người như vậy.
Nhân gian có chính khí!
Những lời này đột nhiên liền hiện lên.
Việc này tuy rằng chỉ là một tình huống nhỏ nhưng đúng là đủ lớn để tấn công vào tư tưởng của Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036693/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.