Nghe được sự việc, lập tức Vương Trạch Vinh tràn đầy vẻ tôn kính đối với lão Quách. Hiện tại nếu có người nào nhặt được túi đồ bên trong có mười vạn tiền mặt thì có mấy ai lại có thể đi tìm người mất của để trả lại?
- Thằng nhãi mày, người ta đã đánh mất nhiều tiền như vậy, không biết lúc này gấp đến thế nào đâu, biết đâu đây là tiền cứu mạng. Còn không nghĩ biện pháp đi tìm người mất của.
Lão Quách mất hứng nói.
Con lão nói thầm thì:
- Con lái xe taxi, tuy rằng cũng còn nhớ rõ bộ dáng của người nọ, nhưng bây giờ không có cách nào liên hệ, ba bảo con đi đến đâu để tìm trả đây?
- Thằng nhãi, mày bình thường không phải hay thể hiện tài giỏi sao. Hiện tại tìm một người cũng không biết làm thế nào!
Lão Quách trong tâm rất nóng ruột tìm kiếm người mất của.
Vợ lão Quách ở một bên nói:
- Tôi nói với lão Quách là Tinh Chi tham gia cuộc thi, tuy nói về thành tích thì không có vấn đề gì nhưng mà ông cũng phải quan tâm một chút mới được. Hiện tại không tặng lễ vật làm quà thì nó có thể trúng tuyển hay không cũng trở thành vấn đề.
Con lão cũng ở một bên nói:
- Con cũng nghe em gái nói những người được trúng tuyển vào danh ngạch cảnh sát kia rất ít, sự cạnh tranh rất kịch liệt. Nếu không đưa tặng lễ vật, tìm một phương pháp nào lo lót thì con lo rằng dù cho có thành tích cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036690/chuong-466.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.