Đặng Diệu Hoa nói:
- Có gì to tát chứ? Chẳng phải chỉ là đưa một chùm chìa khóa sao? Hơn nữa, Vương Trạch Vinh hiện tại chỉ là một Phó thị trưởng còn chưa được vào thường ủy, vậy có tác dụng gì?
Ngô Quân Chính bực bội nói:
- Anh thật là phục chú rồi đó! Sáng mắt lên một chút đi. Lần này cứ theo anh làm việc. Ôi.... Chú cứ còn như vậy, muốn lăn lộn trong cơ quan thật là khó khăn!
Đặng Diệu Hoa vẫn bội phục năng lực của Ngô Quân Chính, biết rằng Ngô Quân Chính này có quan hệ khá tốt trong cơ quan, liền gật đầu nói:
- Được, em nghe anh.
- Biết chỗ ở của Vương Trạch Vinh chưa?
- Biết, ở tòa nhà số một của ủy ban.
Ngô Quân Chính nói:
- Tốt lắm, đầu tiên chú tới đưa chìa khóa, đưa xong thì lập tức chạy tới chỗ anh ta ở. Anh chờ chú ở đó.
Đặng Diệu Hoa đi tới phòng làm việc của Tùy Du, đưa chìa khóa. Y vẫn chưa được nhìn thấy mặt Vương Trạch Vinh.
Tiếp đó, y làm theo chỉ thị của Ngô Quân Chính, chạy rất nhanh tới chỗ ở của Vương Trạch Vinh.
Sau khi nhận được chìa khóa, Vương Trạch Vinh nghĩ mình đã tới công tác ở thành phố Quán Hà, vậy cần phải chỉnh trang chỗ ở tử tế một chút. Ra khỏi phòng làm việc của Đỗ Thủ Như, hắn liền đi ngay tới chỗ ở.
Đang ở trên đường, Trương Tùng gọi điện thoại tới:
- Trạch Vinh, chỗ ở của cậu tạm thời bố trí ở tòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036427/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.