Nhìn thấy điện thoại trên bàn vang lên, Vương Trạch Vinh cầm máy thì nghe từ đầu dây bên kia Hoàng Phủ Nhược Lệ nói:
- Vương ca, tối nay em mời anh ăn cơm.
Nghe nói như thế, Vương Trạch Vinh hỏi:
- Đến hội liên hiệp Phụ nữ huyện làm, em đã quen việc chưa?
Sau khi nhấc máy Vương Trạch Vinh hỏi. Hoàng Phủ Nhược Lệ bây giờ đã đến làm ở Hội liên hiệp phụ nữ huyện, đây cũng là một vũ đài lớn, không biết Nhược Lệ có thích ứng được không.
- Vương ca, rất cảm ơn anh, em thấy đây là một môi trường rất rộng, em thích công tác ở đây.
Vương Trạch Vinh nói:
- Nếu muốn phát triển hơn nữa, trọng yếu là em phải biết nắm lấy cơ hội. Hiện tại em mới chỉ có bằng trung cấp, hy vọng ở phương diện này em sẽ phát triển cao hơn một chút nữa.
Hoàng Phủ Nhược Lệ nói:
- Vương ca, em đang theo học ở trường Đảng, chuyên ngành quản lý Đảng và chính trị, hệ đào tạo chính quy, cũng sắp tốt nghiệp rồi.
Vương Trạch Vinh thấy Hoàng Phủ Nhược Lệ có chí tiến thủ như vậy nên nói:
- Tốt lắm rồi. Như vậy là rất tốt.
Hoàng Phủ Nhược Lệ nói:
- Vương ca, em mãi mãi là người của anh.
- Nhược Lệ à, nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của em là phải thích ứng nhanh với hoàn cảnh mới, không cần phải suy nghĩ lung tung.
Vương Trạch Vinh nghiêm giọng nói.
Hoàng Phủ Nhược Lệ nói:
- Vương ca, em nghe lời anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036425/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.