Vương Trạch Vinh nhìn mọi người, nói:
- Ở đây có một vấn đề, đó là liệu chúng ta còn muốn nhận khoản trợ cấp của quốc gia cho người nghèo nữa hay không?
Nghe xong lời này, không ai dám tùy tiện lên tiếng. Hàng năm, quốc gia vẫn chuyển một số tiền để giúp đỡ người nghèo, nếu cố gắng thì huyện Đại Phường có thể không cần nhận nữa.
Đăng Lực Khôn nói:
- Việc nhận các khoản giúp đỡ người nghèo hay không là một vấn đề, đột nhiên lại không nhận nữa à?
Mao Hiếu Lễ gật đầu nói:
- Đây thực sự là một vấn đề.
Mâu Tường Cương nói:
- Huyện Đại Phường đã tự mình cố gắng thoát ra khỏi nghèo khó. Đây là một thành tích rất tốt.
Trong giọng nói của Mâu Tường Cương ngầm có ý: Hiện lãnh đạo ai mà chẳng cần có thành tích, ở huyện Đại Phường chính sự cố gắng của cả bộ máy mới đưa nhân dân thoát khỏi nghèo đói, chính là một chiến tích lớn. Việc này sau khi đăng báo, sẽ nhiều người sẽ có lợi, nên trước mắt chiến tích này cũng sẽ hết sức hấp dẫn.
Chiêm Lệ Quyên nói:
- Hay là mời Bí thư Vương quyết định.
Cô vừa nói ra, nhiều người thầm than trong lòng, cô gái này thông minh thật. Với chiến tích này thì cần nghĩ ngay tới Vương Trạch Vinh đang ngồi chỗ kia, phải nói đến Vương Trạch Vinh quyết định, cần gì hao tâm khổ tứ như thế.
Vương Trạch Vinh nhìn tất cả mọi người rồi nói ra ý tưởng của mình:
- Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036419/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.