- Cô đi đi, tôi không đi, chỉ muốn ngồi ở đây một lúc.
Vương Trạch Vinh không thích đi hát karaoke, cái thú này đối với hắn đúng là một việc nhàm chán.
Hoàng Phủ Nhược Lệ nói:
- Nếu Vương ca không đi, tôi sẽ ngồi đây trò chuyện cùng Vương ca.
Khi nói chuyện, cô đã ngồi xuống bên cạnh Vương Trạch Vinh. Một mùi thơm dịu dàng phảng phất vào mặt.
Ngửi thấy mùi hương thơm từ cơ thể của Hoàng Phủ Nhược Lệ, đột nhiên Vương Trạch Vinh lại có ham muốn tình dục.
Nhìn thấy chỗ này, Vương Trạch Vinh biết là không thể ngồi cùng một người khác giới. Tuy rằng không quen ai, nhưng chính ở huyện Đại Phường mình cũng được coi như một danh nhân. Nếu có ai nhìn thấy mình và một cô gái ngồi đây, không biết rồi người ta sẽ nghĩ như thế nào.
- Nếu Phùng Phương không gặp được cô, cô ấy sẽ lo đấy, mau đi đi.
Vương Trạch Vinh nói.
- Hay anh không thích em ngồi cùng.
Hoàng Phủ Nhược Lệ nhìn về phía Vương Trạch Vinh, tỏ ra vẻ khổ sở.
- Tôi lo ngại cho mấy người chờ cô.
- Không sao đâu, chỉ có chị Phùng Phương và Thu Như mà thôi. Em gọi điện cho các chị ấy là được mà.
Bởi vì trong lòng bực bội cả ngày rồi, Vương Trạch Vinh cũng muốn có người cùng nói chuyện, suy nghĩ một lúc Vương Trạch Vinh noi:
- Tôi mời em uống trà nhé.
Hoàng Phủ Nhược Lệ vui vẻ nói:
- Thật tốt quá.
Hai người đi về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036417/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.