Sau khi ăn cơm, tuy rằng Vương Trạch Vinh nói không muốn có hoạt động khác nhưng Tào Hưng Hạo vẫn bố trí xông hơi.
Mấy người xông hơi xong lại ra ngồi ở một phòng trà có hoàn cảnh không tồi, tất cả mọi người đều có vẻ sảng khoái.
Vương Trạch Vinh cười nói với Tào Hưng Hạo:
- Ông anh này càng ngày càng hưởng thụ nhỉ.
Tào Hưng Hạo cười nói:
- Không có biện pháp, phải thể nghiệm cuộc sống nhiều hơn mới được.
Nghĩ đến huyện Đại Phường còn có rất nhiều người mấy ngày liền kiếm ăn từng ngày còn rất khó khăn, Vương Trạch Vinh càng thêm quyết tâm muốn lãnh đạo nhân dân phát triển kinh tế.
Lưu Á Động là một trưởng phòng của Ủy ban Kế hoạch và Phát triển tỉnh, ngồi bên cạnh nói với Vương Trạch Vinh:
- Trạch Vinh, tôi đã nghĩ một chút tình huống của huyện Đại Phường các chú. Chỗ đó đất rộng người thưa, việc tận dụng hoàn cảnh không tốt, tôi thấy các chú có thể làm được gì đó đấy.
Vương Trạch Vinh gật đầu nói:
- Lưu ca, tôi cũng đã nghĩ việc này. Tỷ lệ người và đất của huyện Đại Phường không hợp lý, mỗi người có khoảng năm mẫu đất. Theo lý thuyết thì chừng đó đất là có thể đủ nuôi sống nông dân, nhưng bởi vì các loại nguyên nhân, hiện tại thu hoạch trên đất đai đều rất không như mong muốn. Rất nhiều nông dân thấy không kiếm ăn được gì trên đất đai của mình, đều lần lượt ra ngoài làm thuê, nông thôn chỉ còn lại phụ nữ, người già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3036234/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.