Ngày hôm sau khi đi làm thì tâm tình Vương Trạch Vinh rất tốt, ngày hôm qua cuối cùng cũng được chính thức làm một người đàn ông, nghĩ đến Lữ Hàm Yên dịu dàng ngủ trong lòng mình, trên mặt Vương Trạch Vinh cười tươi phơi phới.
- Vương ca, hôm nay có việc gì vui thế?
Tiểu Giang nhìn thấy Vương Trạch Vinh đi lên lầu với vẻ mặt vui vẻ liền trêu ghẹo.
- Ha ha.
Vương Trạch Vinh vừa thấy Tiểu Giang, trong lòng có chút ý nghĩ lung tung, lắc đầu nói:
- Cô đến sớm thế.
Nhìn bóng lưng Vương Trạch Vinh rời đi, Tiểu Giang đầy hoài nghi.
Trà thì Tiểu Giang đã pha từ sớm rồi, Vương Trạch Vinh ngồi ở trên ghế mở báo ra đọc.
Châm một điếu thuốc, sau khi hit một hơi thật sâu, Vương Trạch Vinh đang chuẩn bị xem báo thì điện thoại trên bàn đột nhiên đổ chuông.
- Vâng, tôi là Vương Trạch Vinh.
Vương Trạch Vinh vừa thấy số điện thoại quen thuộc, liền báo tên mình ra.
- Tiểu Vương, tôi là lão Hầu đây, bài báo rất tuyệt!
Điện thoại là do chánh văn phòng ban Tuyên giáo huyện ủy Hầu Tiến Ba gọi tới.
Hầu Tiến Ba! Vương Trạch Vinh thầm nghĩ rằng sao hắn lại gọi điện thoại cho mình, tuy rằng hai người có quen biết nhưng còn chưa tới mức trò chuyện việc riêng một cách thân mật.
- A, là chánh văn phòng Hầu à!
Vương Trạch Vinh khách khí nói.
- Tiểu Vương, anh thế là không được, sao lại còn gọi tôi là chánh văn phòng, gọi lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035849/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.