Nói thật, thời gian gần đây, trong lòng Vương Trạch Vinh rất áp lực, chuyện trong xã và bộ mặt các cấp lãnh đạo khiến cho tâm tình của hắn không được tốt, tranh đấu trên quan trường cũng khiến cho hắn nhanh chóng thành thục, có một số việc hắn trước kia nghĩ rất ngây ngô, hắn chung quy cho rằng chỉ cần hắn đối với người khác tốt, người khác nhất định sẽ nhất định đối với mình tốt, thế là xong. Quan trường quả nhiên như chiến trường, trong phương diện này thì chỉ có lợi ích là quan trọng nhất, những cái khác có lẽ có, nhưng Vương Trạch Vinh lại chưa từng nhìn thấy.
Sau khi ăn cơm xong, Vương Trạch Vinh nắm tay Lữ Hàm Yên đi dạo phố.
Xã Hoàn Thành giờ phát triển rất nhanh, cửa hàng các loại rất nhiều, sự yên lặng trong trấn có thể cảm nhận được ở đây khi đêm xuống, đủ loại đèn màu chiếu rọi đường phố trông rất đẹp, tai còn có thể nghe thấy âm thanh khắp nơi.
Cùng đi dạo phố với Vương Trạch Vinh như vậy là điều Lữ Hàm Yên thích nhất, kỳ thực cô cũng không có lý tưởng cao xa gì, cô chỉ muốn có một cuộc sống bình thường cùng với người mình yêu.
Đã bao lâu rồi không được đi dạo với Vương Trạch Vinh như vậy, lúc này nắm tay Vương Trạch Vinh, trong lòng cô có một loại cảm giác kiên định.
Nhìn thấy một cửa hàng đang phát bóng bay, Lữ Hàm Yên hưng phấn chạy tới lấy một quả màu hồng.
Trở lại cạnh Vương Trạch Vinh, Lữ Hàm Yên nói:
- Quả bóng này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035848/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.