Dịch Tân quay đầu lại, nhìn cô, hai tay vuốt chiếc lá, "Em có tình, vậy em cứu nó đi."
Tân Hành lạnh giọng nói, "Anh đừng tưởng rằng em không làm được."
Anh một tay chống cằm, hỏi lại, "Em không làm được và anh có quan hệ sao?"
"Anh!" Tân Hành bị anh gắt gao ngăn một đường.*
Cô hít sâu một hơi, một bước tiến lên, đem anh đẩy ra, đứng ở trước chậu hoa lan héo rũ, tay tìm được túi phân bón thúc trong rổ dùng sức nhặt, tức giận nói,
"Em hôm nay để cho anh biết cái gì gọi là cải tử hồi sinh!"
"Cải tử hồi sinh?" Anh nhịn không được cười, "Em cho là em là Phong Dương a?"
Cô quay đầu lại, nhìn anh ngoài cười nhưng trong không cười, "Phong Dương hắn sao có thể so với em? Anh đi làm cho Phong Dương và em một kỳ thi hồi sinh thử?"
Anh nhìn cô thật sâu, rốt cuộc cười, không hề kích cô, hơi trầm ngâm, tổng kết, "Ừhm, cho nên, Phong Dương thực sự là mất thể diện!"
Tân Hành sững sờ nhìn anh, không còn lời nào để nói gì.
Người không biết xấu hổ, không gì sánh được. Chính là nói loại người như Dịch Tân!
Tân Hành lắc lắc đầu, xoay người, tiếp tục nhặt phân bón thúc rổ như người làm vườn.
Dịch Tân đứng ở sau lưng cô, tầm mắt vượt qua bờ vai nhỏ gầy của cô, nhìn thấy trong giỏ trúc kia đủ loại đóng gói, hoa cả mắt. Thế nhưng anh nhìn tới nhìn lui, cảm thấy đó chính là một đống phân bón thúc!
Anh nghĩ, hiện tại thương hiệu cạnh tranh thực sự là quá không kiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1748958/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.