Trên máy bay Tân Hoành một đường đều rất an tĩnh. Cô tựa vào ghế đầu nghiêng về phía cửa sổ, nhắm hai mắt như thể đang ngủ.
Không. Cô như vậy so với ngủ còn an tĩnh hơn.
Dịch Tân ở bên cạnh cô. Ánh mắt vẫn rơi vào trên người cô. Cô lại như là căn bản không biết, đầu cũng không quay lại.
Dịch Tân thở dài. Trong đôi mắt anh lúc này là trước nay chưa từng cóôn nhu lại vô lực: "Tân Hoành! Xin lỗi! Anh không muốn tổn thương em.Anh chỉ là . ."
Anh chỉ là bị cô hù dọa. Anh cũng sẽ sợ hãi. Anh sợ cô nói với anh rằng, cô và anh hai ta không liên quan gì.
Cô lại như cũ yên lặng, giống như căn bản không có nghe được lời của anh.
Anh giơ tay lên muốn xoa thái dương của cô, mặt của cô. Nhưng tay lại dừng ở trong không khí.
Anh cũng sợ đụng phải cô. Sợ cô bất mãn việc anh đụng chạm. Sợ cô vìvậy nói ra càng làm cho anh hoảng sợ. Sau đó càng làm cho anh triệt đểmất lý trí.
Tay rốt cục vô lực rũ xuống.
Tân Hoành hướng phía ngoài cửa sổ. Từ từ nhắm hai mắt. Nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.
Khi họ trở về thành phố B, sắc trời hỗn loạn. Dưới tuyết lại vừa vặnsắp đến chạng vạng tối. Rời đi sân bay bên trong đại sảnh ánh sáng chiếu rọi. Trời bên ngoài trời trông tối và ảm đạm.
Cơ thể có một chút ấm áp, có vẻ như được đặt lên trên một chiếc áo khoác.
Trên mặt anh không dao động, động tác lại không chút do dự. Cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1748949/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.